Có những việc, mà khi đêm tối yên tĩnh, khi bên cạnh không còn sự ồn ào náo nhiệt của thế giới xung quanh, mới chợt ùa về trong ký ức của ta.
Dunk nằm ngẩn ngơ trên giường, cả căn phòng chìm trong bóng đêm, thứ duy nhất lóe sáng là từ ánh đèn mờ mờ của chiếc đồng hồ điện tử.
Thình thịch, cậu lắng nghe tiếng tim đập. Ù ù, tiếng gió đêm đông thổi qua, cọ qua tán cây ngoài cửa, từng tiếng lao xao nhẹ nhàng. Đêm tối âm u đến vậy, thế nhưng Dunk không tài nào chợp mắt nổi. Cậu nhớ về những gì đã xảy ra của kiếp trước, sai lầm của mình, bất lực của mình, ước mơ, bức bối…. những gồng xích của chính cậu….. rồi cái ao ước, cái nguyện vọng và sự hạnh phúc ngày trọng sinh, Dunk đã từng thề làm lại cuộc đời, thề quyết tâm nỗ lực… vậy mà….
Cảm giác tội lỗi tràn ngập trong lòng, thẩm thấu vào từng ngóc ngách tế bào trong cơ thể làm Natachai run rẩy, cậu biết mình tồi tệ tới mức nào.
Cả một đêm trằn trọc khó ngủ với Dunk cứ thế trôi qua. Cho đến khi tiếng chuông báo thức vang lên, cậu vẫn chưa nghĩ được gì ngoài hối hận cả.
4h30 phút. Dunk quyết định thức dậy, mặc vào đồ thể thao và lê bước chạy ra khỏi nhà. Cậu muốn chạy vài vòng cho thanh tĩnh đầu óc, cho làn không khí lạnh ùa vào phổi để tỉnh táo lại chính mình.
Dunk cứ chạy, chạy mãi, vượt ra khỏi khu phố quen nhà mình, cho đến khi chân mềm nhũn, cơ thể rã rời, cậu tấp vào một công viên nhỏ, ngồi phịch xuống bệ cỏ ven đường.
《Có lẽ tôi là một kẻ bướng bỉnh, chưa bao giờ lắng nghe lời em nói.
Càng ngăn cấm bao nhiêu tôi càng làm bấy nhiêu, vô lý cùng ương ngạnh.
Tôi biết điều đó khiến em không hài lòng,
Thế nhưng em có biết rằng lý do tôi làm thế,
Cũng chỉ vì một câu \”yêu em\”….》
*The reason of bad guy (bản dịch từ GEM. Ytb nha)
Dunk đang ngẩn ngơ chợt nghe được giọng hát vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên, cậu đưa mắt nhìn quanh, thấp thoáng sau bụi cây là bóng dáng ai đó đang chăm chú luyện hát.
\”Joong Archen?\” Dunk lầm bầm nói, và từ từ thả hồn trong giọng hát trầm ấm mà cậu gần như quen thuộc suốt bao năm qua. Nhắm mắt lại, Dunk như trở lại kiếp trước, những khi cậu cảm thấy bức bối trong tiệm tạp hóa nhỏ của mình, cũng chính là giọng hát này đã bầu bạn với cậu mấy năm trời. Có chút non nớt hơn, cũng trong trẻo hơn, nhưng cảm giác vừa ngọt vừa ấm ấy vẫn như cũ……
Joong cảm giác như có ai đó ở gần đang nhìn mình, một cơn gió lạnh thổi qua làm hắn khựng lại. Công viên này là nơi mọi ngày hắn đều tới để luyện giọng buổi sáng, ngoài hắn ra rất hiếm khi có ai đi qua. Vì thế hắn hơi rùng mình trước cảm giác có người gần đó. Vội lia mắt nhìn quanh, Joong bắt gặp một bóng dáng hơi hơi quen thuộc đang cúi đầu ngồi gần đó, khuất sau bụi cây.
Hình như là….. tên gì nhỉ? Joong có trí nhớ khá tốt, mà hắn cũng đã gặp thoáng qua Dunk vài lần ở trường, nên cũng nhớ mặt, chỉ là không biết tên thôi.
Nghĩ vậy, Joong liền xua tan cảm giác lo lắng trong lòng, bình tĩnh nhắm mắt lại và tiếp tục cất giọng, thả mình trong âm nhạc.