Diêu Nhụy, là một nữ sinh trường tư thục, năm nay vừa lên lớp mười một. Vì xinh đẹp lại thêm gia thế tốt, nàng rất được các thầy giáo trong trường yêu thích, đặc biệt là thầy thể dục.
Thầy thể dục của Diêu Nhụy là Lương Phi Thành, một thầy giáo trẻ tuổi vừa đẹp trai vừa cường tráng, nhất là thân hình với cơ bụng tám múi chuẩn mực đã làm mê đắm không biết bao nhiêu nữ sinh trong trường.
Hôm nay là thứ Tư, Diêu Nhụy theo thường lệ có tiết thể dục, hoặc là tiết bơi lội.
Tiết học diễn ra hoàn toàn bình thường, chỉ là vừa tan học, Lương Phi Thành liền nói: \”Diêu Nhụy ở lại, đi với thầy phòng dụng cụ kiểm tra lại một chút thiết bị, những người khác có thể về.\”
Diêu Nhụy đối diện với ánh mắt thầy thể dục nhìn sang, chỉ cảm thấy ngực có chút rung động, sắc mặt hơi ửng hồng. Nàng rất thích có thể cùng thầy Lương ở riêng một mình, hơn nữa có lẽ bọn họ còn có khả năng có những hành động thân mật.
Diêu Nhụy nghĩ đến những lần mình và thầy Lương từng có tiếp xúc thân mật, mặt càng đỏ hơn, hoa huyệt căng chặt, hai chân cũng siết lại, nơi khó có thể mở lời bắt đầu ngứa ngáy, chất nhờn ẩm ướt lại tuôn ra, thậm chí trong cơ thể còn có một cảm giác trống rỗng kỳ lạ, tựa như muốn được lấp đầy bởi thứ gì đó.
Thật đáng ghét, vậy rốt cuộc mình bị sao vậy?
Trong trường học, Diêu Nhụy thích nhất thầy Lương, thích nhất người đàn ông giống như Lương Phi Thành. Hễ có chuyện gì phiền lòng, Diêu Nhụy cũng thích chia sẻ với thầy.
Thường xuyên qua lại như vậy, hai người trở thành bạn thân. Nàng rất ỷ lại thầy Lương, cái gì cũng nghe thầy. Thầy Lương nói nàng không còn nhỏ nữa, không thể tùy tiện tiếp xúc thân mật với các bạn học khác, nhất là bạn học nam, nàng sẽ không tiếp xúc nhiều với người khác, nên chuyện yêu sớm đối với Diêu Nhụy mà nói hoàn toàn không tồn tại.
Diêu Nhụy theo Lương Phi Thành rất nhanh đến phòng dụng cụ.
\”Tiểu Nhụy, thầy rất nhớ em.\” Lương Phi Thành vừa thấy đã ôm Diêu Nhụy vào lòng. Anh ta tuổi ngoài ba mươi, lại chú trọng rèn luyện, bề ngoài trông rất trẻ, giống như một chàng trai hai mươi tuổi.
Anh ta vừa nói vừa cười dịu dàng, tiến tới hôn lên đôi môi mềm mại của Diêu Nhụy, bao trọn cánh môi mềm mại trong miệng liếm láp, rồi đưa lưỡi liếm vào bên trong khoang miệng.
Diêu Nhụy sớm đã quen với những tiếp xúc như vậy với thầy Lương. Nàng không biết rằng giữa thầy và trò bình thường không nên có những hành động thân mật như vậy, nàng chỉ xem tất cả những điều này như một biểu tượng cho tình bạn thân thiết của họ. Thầy Lương thích hôn nàng, nàng cũng thích thân mật với thầy Lương, cả hai bên đều tình nguyện.
Vậy nên Diêu Nhụy theo thói quen không chút do dự đưa lưỡi đáp lại, hai chiếc lưỡi lớn nhỏ quấn quýt giữa răng môi khó phân ly, Diêu Nhụy ngoan ngoãn nuốt hết nước bọt thầy Lương mớm cho, rồi tùy ý thầy Lương liếm khắp khoang miệng mình, mút mát đầu lưỡi.
Rất nhanh Diêu Nhụy đã bị hôn đến thở hồng hộc, Lương Phi Thành lúc này mới buông nàng ra: \”Tiểu Nhụy mấy ngày nay không gặp thầy, có nhớ thầy không?\”