Joong tự mình bế Dunk hớt hải chạy vào trong khoa cấp cứu chứ không chờ nổi nhân viên y tế mang cáng tới nữa, chân chạy rất nhanh miệng không ngừng gọi lớn.
\”Mau tránh đường!\”
\”Bác sĩ! Gọi bác sĩ cho tôi!\”
Bệnh viện này chẳng xa lạ gì với gia đình Joong, với mối quan hệ của gia đình cậu nên cậu cũng được nể nang mấy phần. Bác sĩ nhanh chóng tiếp nhận ca bệnh, nói Joong đặt cậu trai trẻ xuống cáng trước khi đẩy vào phòng cấp cứu. Joong nhanh chân bước theo nhưng bác sĩ liền cản lại.
\”Cậu Joong, đợi ở đây đi! Chúng tôi sẽ thông báo ngay khi có kết quả.\”
\”Nhưng….\”
Joong thất thần nhìn theo bóng đang đang được đẩy vào trong, bàn chân không can tâm muốn theo cùng nhưng đáp lại là cánh cửa vội vàng đóng lại rồi im lìm kéo theo cả thần trí Joong vào trong luôn rồi. Joong ôm đầu quay cuồng trong mớ cảm xúc lo lắng, thương xót và có lỗi. Là ai mới chiều tối qua cho cậu ấy đứng chờ cả buổi ngoài trời? Là ai tối qua cố tình phớt lờ cho Dunk đứng chôn chân xem mình diễn cảnh tình tứ? Rồi ai là người tự vẽ ra cả một bức tường của sự khác biệt chắn giữa hai người cố tình muốn cho Dunk thấy. Đáp án chắc chắn chỉ có một mà thôi.
\”Là cậu!\”
Joong có lẽ sai thật rồi, sai từ lúc cố kiếm chuyện với cậu sáng nay, bắt P\’Ed giao cho cậu núi công việc làm hoài không hết, báo hại Dunk trở thành như bây giờ. Người ấy cũng đâu biết bản thân cậu diễn mấy trò này cũng chẳng vui vẻ gì nhưng giá như cậu cứ lên tiếng hoặc có chút phản ứng lại đừng làm khuôn mặt cam chịu dụ người khác muốn đến bắt nạt đó. Joong đang cảm thấy bất an vô cùng.
\”Dunk, cậu đừng có bị làm sao đấy nhé! Nhanh khoẻ lại mà đối đầu với tôi tiếp đi, đến mà tiếp cận những người xung quanh tôi đi. Chọc tức! Ghẹo gan! Thách thức! Tôi chiều cậu hết chỉ duy nhất một điều đừng rời khỏi tầm mắt của tôi thôi.\”
Joong thật sự đang rất lo sợ, hai tay cậu ôm lấy đầu ngồi gục trên băng ghế. Hình ảnh khuôn mặt tái nhợt và bờ môi im lìm ám ảnh tâm trí. Cậu nhận ra rằng dù mình rất hay nổi điên lên với Dunk, rất hay dành cho người ấy những lời khó nghe nhưng thật ra bản thân cậu không hề ghét Dunk đến thế. Chỉ cần nghĩ một ngày không tìm thấy Dunk trong tầm mắt nữa cậu đã thấy cả thân người muốn mềm nhũn ra rồi. Cảm xúc này gọi là gì? Joong không biết câu trả lời, cũng không thể đặt tên được chỉ biết là từ trước đến hiện tại cậu chưa gặp phải nó bao giờ song tất cả những điều đó cũng đủ cho bản thân hiểu ra rằng cả tâm trí và trái tim đều hiện tại đều có Dunk.
Sau vài giờ đồng hồ tự dày vò bản thân với hàng ngàn câu hỏi, cánh cửa phòng bệnh cuối cùng đã chịu mở ra kéo dòng suy nghĩ mơ màng trở về thực tại. Joong nhanh chóng tiến tới và chờ đợi câu trả lời của bác sĩ.
\”Bệnh nhân xuất huyết dạ dày nặng do tình trạng căng thẳng kéo dài và chế độ ăn uống không đảm bảo. May mắn đến kịp nếu để lâu hơn sẽ rất nguy hiểm. Bây giờ thì cậu ấy tạm thời đã ổn, cần theo dõi và chăm sóc, nghỉ ngơi một thời gian.\”