Sáng hôm sau.
Hôm nay là ngày chủ nhật – ngày nghỉ đầu tiên từ ngày cậu đi thực tập, Dunk khoan khoái vùi mình trong chăn cọ cọ mũi vào tấm chăn êm ái của mình. Cảm giác dễ chịu này làm sao có thể từ chối đây cứ như vậy Dunk có thể nướng đến trưa cũng được nhưng làm sao cảnh xuân sao có thể không tàn cơ chứ. Khi cậu đang chill trên giường thì nhớ đến cuộc điện thoại gọi tới tối qua làm Dunk lập tức ngồi dậy, Dunk lái xe đến công ty lấy tài liệu từ P\’Ed rồi mang đến nhà chủ tịch giúp.
Dunk nhận được địa chỉ từ tin nhắn gửi đến, liền vội vàng đi tắm sạch sẽ, vệ sinh cá nhân xong thì ra ngoài. Cậu theo chỉ dẫn trong điện thoại lái xe đến nhà chủ tịch, trong lòng hồi hộp xen lẫn phấn khích. Cậu không ngờ sẽ có cơ hội được gặp người đứng đầu tập đoàn công nghệ mà cậu luôn ngưỡng mộ sớm như vậy.
Sau khoảng 30 phút lái xe, Dunk đã tìm được nhà chủ tịch. Người làm ra mở cửa mời cậu vào, Dunk theo chân người làm đi vào đến cửa phòng khách thì chủ tịch cũng đã ra đón cậu. Dunk vội vàng chắp tay chào ông còn chưa dám đưa mắt ngước lên nhìn người trước mặt vì quá hồi hộp thì ông đã vui vẻ bắt tay mời cậu vào nhà.
Ông nói Dunk đưa tài liệu cho người làm rồi trực tiếp mời vào phòng ăn cùng dùng bữa sáng. Dunk kéo nhẹ ghế ra và ngồi xuống, trước sự tiếp đón quá nhiệt tình và thân thiện này của chủ tịch cậu nhất thời chưa quen đang cố hình dung tiếp theo nên cư xử như thế nào cho phải. Dunk lễ phép ngồi vào bàn ngại ngùng không dám cầm đũa lên. Bố Joong nhìn qua biết cậu ngại liền gắp thức ăn bỏ vào dĩa cậu, miệng mỉm cười giục cậu mau chóng dùng bữa. Ông chủ động gợi rất nhiều câu chuyện hỏi thăm tình hình học tập, sức khỏe người nhà cậu và những chuyện liên quan khác nhanh chóng xóa tan đi khoảng cách ngượng ngùng lúc đầu.
Sau đó ông và cậu cùng trao đổi một số chuyện về công ty về chuyên ngành cậu đang học. Như đã tìm đúng chủ đề ưa thích, hai người càng nói càng hợp ý, dễ dàng trò chuyện lâu hơn.
Bố Joong nhìn qua một lượt người con trai trước mặt, cậu có vẻ ngoài rất sáng sủa, sạch sẽ, cử chỉ đúng mực, lại rất thông minh nhanh nhẹn vừa nói qua đã hiểu, ông ngay từ lần đầu nhìn sao cũng thấy ưng lòng. Giờ ông hiểu sao thằng con khó bảo của mình lại tốn công tốn sức đến vậy. Joong gặp đúng đối thủ rồi con ơi!
\”Dunk! Ta có chuyện này muốn cháu giúp!\”
Dunk xua tay tỏ ý không dám nhận, lời nói theo đó cũng bối rối thấy rõ.
\”Xin ngài cứ nói ạ, là nhiệm vụ cũng như công việc của Dunk nên ngài đừng khách sáo như vây ạ!\”
Ông nói rõ ý định của mình muốn nhờ Dunk giúp con trai ông chịu chuyên tâm làm việc cho công ty. Con trai ông còn trẻ, tính tình tùy hứng chưa từng nghiêm túc làm việc gì bao giờ. Ông mong mỏi nó có thể từng bước tiếp quản công ty, giúp ông phát triển nó nhưng hiện tại cậu con trai khó bảo này chỉ ham chơi chưa chịu hiểu lòng ông. Dunk sửng sốt vô cùng làm sao cậu có thể giúp được đây, một người nhỏ bé như cậu sao có năng lực làm việc đó. Hơn nữa Dunk thậm chí còn không biết con trai ông là ai. Nhìn biểu cảm bị dọa cho sợ của Dunk khiến chủ tịch bật cười vội giải thích.