Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit – Phiên Ngoại 2 – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit - Phiên Ngoại 2 - Chương 5

Không ai có thể từ chối đứa con đáng yêu của mình, kể cả Ngụy Vô Tiện đang mất trí nhớ cũng vậy.

Đôi mắt Lam Tịnh giống hệt Lam Vong Cơ, ánh nhìn trong trẻo ấy lại ngấn chút nước khiến Ngụy Vô Tiện bắt đầu bối rối.

Hắn nói:
\”Ngủ cùng! Đương nhiên ngủ cùng!\”

Hắn nghĩ trước tiên phải dỗ đứa trẻ đã. Nhưng Lam Tịnh lại hỏi tiếp:
\”Vậy phụ thân cũng ngủ cùng sao?\”

Câu hỏi này khiến Ngụy Vô Tiện ngập ngừng. Ngay khi hắn còn đang do dự, Lam Tịnh đã bắt đầu hít hít mũi, cố gắng không để nước mắt chảy ra. Dù là đệ tử Cô Tô Lam thị không được phép tùy hứng, nhưng dáng vẻ ủy khuất đó lại càng khiến người khác không nỡ.

Ngụy Vô Tiện vội đáp:
\”Ngủ cùng! Đương nhiên cả ba chúng ta ngủ cùng!\”

Lam Tịnh nghe xong, đôi mắt u buồn bỗng sáng lên. Đứa trẻ đặt chiếc gối của mình lên giường, thấy trên giường chỉ có một chiếc gối, liền chạy tới tủ lấy thêm một cái, tự mình xếp gọn.

Hài tử quá ngoan ngoãn, hiểu chuyện, khiến Ngụy Vô Tiện không khỏi nghĩ đến gia phong nghiêm khắc của Cô Tô Lam thị. Dù Lam Tịnh rất muốn được ngủ cùng cha mẹ, nhưng nó lại không dám mở lời. Nghĩ vậy, hắn tự nhủ: \”Thôi thì cũng chẳng sao, có Lam Tịnh ngủ giữa, coi như nằm cùng một lúc. Chỉ là chiều theo mong muốn của con một lần thôi mà.\”

Nhưng vấn đề duy nhất là Lam Vong Cơ.

Lam Vong Cơ vốn không ở phòng chính của Tĩnh Thất. Mỗi ngày y chỉ trở về đưa cơm cho Ngụy Vô Tiện, đọc sách một lúc, sau đó lại đi nghỉ ở cách gian. Điều này khiến Ngụy Vô Tiện có cảm giác như hai người đang ngủ riêng. Cũng dễ hiểu, bởi Lam Vong Cơ thích sự yên tĩnh, mà ở gần hắn lâu chắc chắn sẽ cảm thấy ồn ào.

Nhưng muốn thực hiện kế hoạch này thì Lam Vong Cơ cũng phải phối hợp.

Ngụy Vô Tiện đến gần Lam Vong Cơ, thấp giọng nói:
\”Lam Trạm, tối nay ngươi ngủ cùng chúng ta đi.\”

Ánh mắt Ngụy Vô Tiện ra hiệu rõ ràng: \”Vì con mà, ngươi không thể để nó thất vọng được.\” Lam Vong Cơ nhìn hắn, đáp ngắn gọn:
\”Được.\”

Muốn ngủ cùng thì trước tiên phải tắm. Lam Vong Cơ vốn luôn tắm xong rồi mới về cách gian nghỉ ngơi. Hai người một trước một sau, không ai đụng chạm ai, sống với nhau khá hòa bình.

Nhưng lần này có thêm Lam Tịnh, lại khiến mọi chuyện khác đi. Đứa trẻ ôm chiếc gối lớn, giọng nghẹn ngào hỏi:
\”Cha và phụ thân không tắm cùng nhau sao?\”

Ngụy Vô Tiện như bị sét đánh ngang tai khi nghe Lam Tịnh nói:
\”Không phải là không tắm cùng nhau sao?\”

Lam Tịnh lại tiếp tục, đôi mắt to đầy vẻ ủy khuất:
\”Nhưng trước đây cha từng nói, cha mẹ yêu nhau thì phải tắm cùng nhau. Chẳng lẽ tình cảm của cha và phụ thân không tốt nữa sao?\”

Ngụy Vô Tiện không biết ai là kẻ đã nhồi nhét những suy nghĩ kỳ quặc này vào đầu đứa trẻ, nhưng Lam Tịnh lại tin chắc rằng việc không tắm chung chính là bằng chứng của việc tình cảm không còn tốt đẹp.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.