Phiên ngoại 2 – Những ngày náo nhiệt bên cạnh Ngụy công tử.
Ngụy Vô Tiện mở mắt, nhìn trần màn xa lạ phía trên, một lúc lâu sau mới phản ứng lại. Hắn nằm trên giường, ngẩn người hồi lâu mới ngồi dậy.
Toàn thân cảm thấy nặng nề, đầu âm ỉ đau. Ngụy Vô Tiện cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua, nhưng ký ức rất mơ hồ, không thể rõ ràng nhớ được mình đã làm gì. Hắn xoa xoa trán, nghĩ: \”Chẳng lẽ mình say đến mức không biết mình ngủ ở đâu sao?\”
Nhìn xung quanh, căn phòng này hoàn toàn không hợp với phong cách của hắn. Người Vân Mộng Giang thị vốn giản dị, thoải mái, còn cách bài trí nơi đây lại thanh nhã, tinh tế. Ngụy Vô Tiện lập tức nghĩ: \”Căn phòng này không hợp với mình chút nào, nhưng lại rất phù hợp với một người…\”
Khi ấy, Lam Vong Cơ bước vào, cất giọng trầm trầm:
\”Tỉnh rồi?\”
Ngụy Vô Tiện ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Lam Vong Cơ đã cảm thấy không ổn. \”Chết rồi, chẳng lẽ mình say khướt đến mức mò vào phòng của Lam Vong Cơ để ngủ sao?!\”
Nhìn kỹ căn phòng, mọi thứ đều toát lên sự quen thuộc: gọn gàng, sạch sẽ, mang đậm phong cách của Lam Vong Cơ. Chắc chắn đây là phòng của y.
Hắn lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ. Hai người thường xuyên cãi nhau mỗi lần gặp mặt, vậy mà bây giờ hắn lại ngang nhiên chạy vào phòng của Lam Vong Cơ ngủ một giấc ngon lành.
Nhìn sắc mặt lạnh lùng của Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện càng thêm lo lắng. \”Không phải Lam Trạm đang tức giận đấy chứ? Nét mặt y lạnh đến mức muốn đóng băng cả phòng rồi!\”
Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ, mình nên xin lỗi trước hay cảm ơn trước?
Hắn ngập ngừng mở lời:
\”Lam Trạm, ta…\”
Lam Vong Cơ vốn định giữ vẻ mặt lạnh lùng trách mắng hắn vài câu, nhưng khi thấy dáng vẻ này của Ngụy Vô Tiện, y không thể nổi giận được. Y chỉ thở dài bất đắc dĩ, ngồi xuống bên cạnh giường, nhẹ nhàng hỏi:
\”Thân thể ổn chứ? Đại ca đã đưa Lam Tịnh về trước, hẳn là sắp đến nơi rồi.\”
\”Lam Tịnh?\” Ngụy Vô Tiện hoàn toàn không hiểu y đang nói về ai. Chẳng lẽ đó là một nhân vật quan trọng mà hắn bỏ lỡ khi đang mơ màng trong các cuộc họp chiến sự?
Lam Vong Cơ ngừng một lát, sau đó nói thêm:
\”Ngụy Anh, sau này không được tùy tiện như vậy nữa.\”
Giọng nói dịu dàng của y làm Ngụy Vô Tiện bất giác rùng mình, cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn nghĩ thầm: \”Lam Trạm không phải bị trúng tà rồi chứ? Ủa, không đúng, sao y lại ngồi xuống? Còn ngồi gần thế này?!\”
Nhìn Lam Vong Cơ càng ngày càng sát lại gần, Ngụy Vô Tiện nhíu mày, lên tiếng:
\”Lam Trạm!\”
Lam Vong Cơ không có ý muốn ép buộc, chỉ giải thích:
\”Ngụy Anh, ta lo lắng cho ngươi.\”
Y vừa đưa tay ra, định chạm vào mặt Ngụy Vô Tiện thì hắn đột ngột nhảy dựng lên, hét to:
\”A a a!\”
Ngụy Vô Tiện nhảy xuống đất, vẻ mặt đầy kinh hãi, rồi vội vàng lục lọi xung quanh giường. Lam Vong Cơ ngạc nhiên hỏi:
\”Ngụy Anh, ngươi tìm gì vậy?\”