Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit – Phiên Ngoại 1 – 04 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit - Phiên Ngoại 1 - 04

Dù ngồi, hoặc đứng, hoặc đi, mỗi cử chỉ của Lam Vong Cơ đều vô cùng chuẩn mực và ngay ngắn. Ai nhìn thấy y cũng không khỏi thán phục, quả không hổ danh là tấm gương mẫu mực của đệ tử thế gia, đây mới thực sự là dáng vẻ nhã nhặn, đoan chính. Khí chất ấy như được khắc vào xương cốt của y. Ngay cả khi y đang xách một hộp thức ăn và kéo theo một người đi cùng, cũng không mất đi dáng vẻ ấy.

Nhưng mà… tại sao Lam Vong Cơ lại phải kéo theo một người khi đi bộ chứ?

Đệ tử của Cô Tô Lam thị rất ít khi ra ngoài đi dạo, nếu đã ở ngoài thì chắc chắn là có việc cần làm. Nhưng giờ phút này, bất kể chuyện gì cũng không thể ngăn cản họ quay đầu nhìn theo bước chân của Lam Vong Cơ. Người mà Lam Vong Cơ đang kéo theo, mặc một bộ y phục màu đen, chẳng phải là vị đạo lữ chưa chính thức nhưng đã là chuyện đã định của y – Ngụy Vô Tiện sao?

Cả hai người đang đi với dáng vẻ vô cùng ngớ ngẩn. Không thể nói, không thể hỏi, các đệ tử chỉ có thể nhìn trộm thêm vài lần nữa.

\”Ngụy Anh, đi đứng cho đàng hoàng.\”

Ngụy Vô Tiện từ khi phát hiện Lam Vong Cơ biết nấu ăn thì đã bám chặt lấy lưng y, hầu như không chịu rời ra. Ngoài những lúc thử món vài miếng, thử xong rồi lại tiếp tục nhào lên lưng Lam Vong Cơ, ôm chặt lấy y.

Lam Vong Cơ có thể phớt lờ ánh mắt của mọi người, với sức lực của y, kéo theo Ngụy Vô Tiện cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Nhưng tư thế của Ngụy Vô Tiện thực sự quá kỳ lạ, dính sát vào người như vậy mà đi đường thì không dễ chịu chút nào. Lo lắng Ngụy Vô Tiện đi không thoải mái, y mới mở lời.

Ngụy Vô Tiện lại tiếp tục lắc đầu: \”Ta không muốn, ta không muốn rời xa ngươi.\”

Lam Vong Cơ sao nỡ gỡ bỏ đôi tay đang ôm chặt lấy mình, nhưng cứ đi như vậy mãi thì không phải cách hay. Y bèn nói: \”Ta cõng ngươi?\”

Cuối cùng, Ngụy Vô Tiện không lắc đầu nữa mà chuyển thành gật đầu. Lam Vong Cơ cúi người xuống, nhấc bổng y lên lưng, rồi tiếp tục bước đi.

Dù Ngụy Vô Tiện cũng là một nam nhân trưởng thành, hơn nữa được Lam Vong Cơ chăm sóc nên so với trước đây còn béo lên không ít. Nhưng Lam Vong Cơ tay cầm hộp thức ăn, chỉ dùng một tay cõng hắn, vẫn bước đi nhẹ nhàng như không. Điều này khiến Ngụy Vô Tiện có chút xấu hổ: \”Ta đâu phải là Tịnh nhi, làm vậy có hơi mất mặt không?\”

Lam Vong Cơ ngay cả nhịp thở cũng không thay đổi, bình thản đáp: \”Không sao, Tiện nhi.\”

Trong lòng Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện và Lam Tịnh cũng chẳng khác nhau bao nhiêu về tính trẻ con. Nếu là trước đây, Ngụy Vô Tiện mà bị xem nhẹ như thế chắc chắn sẽ làm ầm lên. Giờ đây hắn cũng làm ầm, nhưng theo cách khác. Hắn dùng đầu nhẹ nhàng cọ cọ vào lưng Lam Vong Cơ, trán áp vào lưng y, lẩm bẩm: \”Bây giờ ngươi mới biết ta trẻ con thì muộn rồi.\”

Giọng Lam Vong Cơ càng dịu dàng: \”Không muộn.\”

Ngụy Vô Tiện luôn có cảm giác, trong lòng Lam Vong Cơ chắc chắn đang cười. Dù khi hắn nghiêng đầu nhìn qua thì Lam Vong Cơ thực sự không cười, nhưng cảm giác đó lại rất rõ ràng. Hắn lầm bầm: \”Hàm Quang Quân bây giờ hư hỏng thật, còn biết trêu chọc người khác nữa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.