Hóa ra việc hàng xóm chê quá ồn không chỉ là ban ngày, mà còn là kiểu ồn ào vào ban đêm! Trời còn chưa tối hẳn đã đuổi khách ra ngoài, rốt cuộc là đang khoe khoang với ai đây?
Ngụy Vô Tiện rất muốn hét lớn: \”Có gì ghê gớm chứ! Ta cũng có Lam Trạm của ta!\” Nhưng tiếc rằng Lam Vong Cơ hiện giờ không ở bên, muốn khoe cũng không khoe nổi. Ngụy Vô Tiện đành bất đắc dĩ cưỡi Tiểu Bình Quả, hướng vào rừng mà đi.
Hắn đã gửi tín hiệu cho Lam Vong Cơ, nhưng y vẫn đang trên đường, không thể lập tức quay lại. Tạm thời, Ngụy Vô Tiện phải tự mình đối mặt. Hắn đi qua khu rừng một đoạn, khi trời bắt đầu tối, liền tìm một mảnh đất bằng phẳng, hạ cấm chế, nhóm lửa và trải đệm ngủ. Sau khi chăm sóc Tiểu Bình Quả và Lam Tịnh, cuối cùng hắn cũng được thở phào, nhưng lúc đó chính hắn lại đói không chịu nổi.
Mở gói đồ hai vị tiền bối đưa, bên trong chỉ có bánh bao trắng và nước lạnh. Hai tên lừa đảo đó cũng dám gọi đây là đồ ăn đường sao? Ngụy Vô Tiện vừa nhai bánh bao không mùi vị, vừa bắt đầu hoài niệm về đầu bếp ở Vân Thâm Bất Tri Xứ.
Thật ra so với những trải nghiệm trước đây, những chuyện này chẳng đáng là gì. Nhưng hắn nhận ra mình đã không làm những việc này từ rất lâu rồi. Ở bên Lam Vong Cơ, y chưa bao giờ để hắn thiếu thốn điều gì. Ngay cả khi ban đầu chưa biết Lam Tịnh là con của mình, Lam Vong Cơ vẫn luôn chu cấp đồ ăn thức uống đầy đủ, chưa từng dừng. Chưa kể, Lam Vong Cơ chưa bao giờ để Ngụy Vô Tiện phải tự mình nhóm lửa hay trải chăn gối. Mỗi lần, trước khi Ngụy Vô Tiện kịp nghĩ tới, Lam Vong Cơ đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Ngụy Vô Tiện chỉ cần hưởng thụ mà thôi.
Chỉ mới xa nhau không lâu, nhưng trong lòng Ngụy Vô Tiện đã tràn đầy hình bóng của Lam Vong Cơ. Nghĩ vậy, hắn lại lẩm bẩm mắng hai vị tiền bối kia thêm vài câu.
Gió lạnh thổi qua, những tán cây trong rừng rì rào tạo nên âm thanh khiến lòng người bất an. Ngụy Vô Tiện nhanh chóng nắm lấy Trần Tình, toàn bộ giác quan đều trở nên cảnh giác.
Cầm Trần Tình trong tay, khắp thiên hạ này hầu như không ai có thể đối đầu với Ngụy Vô Tiện. Hắn hoàn toàn có khả năng tự bảo vệ bản thân và Lam Tịnh. Hơn nữa, vào ban đêm, khi âm khí dày đặc trong rừng, đây là thời điểm tà vật lộng hành. Đối với người khác là nguy hiểm, nhưng đối với Ngụy Vô Tiện, đó lại là nguồn sức mạnh làm hắn càng thêm mạnh mẽ. Vì thế, không có gì đáng để lo ngại.
Nhưng cảm giác bất an vô cớ lại lan từ chân lên đến cổ, khiến hắn phản ứng cực kỳ nhạy cảm với mọi thứ xung quanh. Một chút âm thanh nhỏ cũng bị phóng đại lên gấp bội. Người từng đào mộ vào ban đêm như hắn, làm sao lại bị tiếng gió làm hoảng sợ? Rõ ràng biết không có gì nguy hiểm, nhưng Ngụy Vô Tiện lại không thể khống chế sự căng thẳng của bản thân.
Chính lúc đó, hắn mới hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Càn Nguyên tiền bối:
\”Hắn nhất định đối xử với ngươi rất tốt.\”
Sự quan tâm, chăm sóc chưa từng rời xa, đến mức Ngụy Vô Tiện cũng chưa từng biết đến cảm giác cô đơn là như thế nào.