Ôn Ninh tỉnh lại, nghe được tin này là lúc Ngụy Vô Tiện còn đang nằm trong lòng Lam Vong Cơ, ăn chè ngọt được y đút từng muỗng. Hai người đang chơi trò \”ngươi đút ta một miếng, ta hôn ngươi một cái\”, thì đột nhiên bị tiếng gõ cửa và tiếng gọi to bên ngoài của Ôn Uyển làm cho giật mình. Ngụy Vô Tiện bất thình lình ngồi bật dậy, suýt chút nữa làm rơi cái bát trong tay Lam Vong Cơ.
Ngụy Vô Tiện biết rõ Ôn Tình không muốn đến đây. Phòng của hắn và Lam Vong Cơ suốt ngày đều được hạ cấm chế và bùa cách âm, nhìn bên ngoài thì có vẻ yên tĩnh, nhưng thực tế lại có chút giống như lạy ông tôi ở bụi này. Ngay cả ma quỷ cũng chẳng muốn bén mảng tới, nhưng để Ôn Uyển đến truyền lời thế này, chẳng phải có chút quá đáng sao?
Nhưng vì đây là chuyện quan trọng, Ngụy Vô Tiện tạm thời không quan tâm đến nhiều thứ như vậy nữa. Hắn lập tức nhảy ra khỏi lòng Lam Vong Cơ và chạy ra ngoài. Ôn Uyển hoàn toàn không theo kịp bước chân của hắn, đứng phía sau nũng nịu gọi:
\”Tiện ca ca!\”
Ngụy Vô Tiện tiện tay vẫy vẫy, nói: \”A Uyển, tìm có tiền ca ca của ngươi đi!\”
Vì Lam Vong Cơ thường ra ngoài, mỗi lần về lại mang theo đồ ăn ngon và đồ chơi thú vị, nên được gọi là \”có tiền ca ca\”. Còn Ngụy Vô Tiện chẳng có gì, suốt ngày chỉ biết chơi, tự nhiên trở thành \”không tiền ca ca\”. Thế giới của trẻ con đơn giản là vậy. Ngụy Vô Tiện liếc nhìn Lam Vong Cơ, thấy y một tay bế Lạm Tịnh, đi ra ngoài, tiện thể nhấc luôn Ôn Uyển lên.
Lam Vong Cơ hiểu được sự sốt ruột của Ngụy Vô Tiện, nên không ngăn cản hắn. Y liền ôm hai đứa nhỏ, theo bước chân của Ngụy Vô Tiện đến nơi Ôn Ninh ở.
Kể từ sau khi tự mổ đan, Ôn Ninh chưa gặp lại Ngụy Vô Tiện. Nhìn thấy Ngụy Vô Tịnh nhi bên ngoài xông vào, Ôn Ninh rất kinh ngạc. Vừa mới tỉnh dậy từ cơn hôn mê, đầu óc hắn vẫn còn lẫn lộn, đến cả lời nói cũng lắp bắp:
\”Ngụy… Ngụy… Ngụy công tử?\”
Ngụy Vô Tiện lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: \”Ôn Ninh, ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi.\”
Ôn Ninh tất nhiên không hiểu tại sao Ngụy Vô Tiện lại ở cùng bọn họ. Trong thời kỳ Xạ Nhật chi chinh, khi nghe những lời đồn rằng Ngụy Vô Tiện chém giết khắp nơi, hắn và Ôn Tình chỉ cầu mong hắn không sao, chứ chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại. Nhưng việc có thể gặp lại Ngụy Vô Tiện khiến Ôn Ninh vô cùng vui mừng.
Tuy nhiên, hắn vừa mới tỉnh, còn cần tĩnh dưỡng. Sau khi Ôn Tình xem bệnh xong liền bảo hắn yên tâm nghỉ ngơi, hẹn sẽ giải thích mọi chuyện sau, rồi đuổi tất cả mọi người ra ngoài.
Ngụy Vô Tiện ra ngoài mới phát hiện Lam Vong Cơ đang bế hai đứa trẻ, đứng yên lặng trước cửa phòng Ôn Ninh. Hắn hỏi:
\”Lam Trạm, sao ngươi không vào trong?\”
Rồi nghĩ lại, hắn nói thêm: \”À, không vào là đúng rồi. Nếu không, nhìn thấy Tịnh nhi, không chừng Ôn Ninh lại sợ quá ngất đi nữa.\”
Sự tồn tại của Lạm Tịnh đối với bất kỳ ai trong tiên môn đều mang sức sát thương không nhỏ. Khiến Lam Khải Nhân tức đến thổ huyết, làm Giang Trừng điên loạn, thêm việc dọa Ôn Ninh ngất cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Hơn nữa, Lam Vong Cơ và Ôn Ninh không quen thuộc lắm, vào trong sẽ chỉ khiến Ôn Ninh càng thêm khó hiểu, đầu óc càng rối bời hơn mà thôi.