Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit – Chương 53 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit - Chương 53

Hiện tại trong phòng đã phải đào thành hai cái hố, nhưng dù có đào hai cái hố đi nữa, hai người này cũng khó lòng tự chịu nổi sự xấu hổ.

Lam Vong Cơ vẫn không dám nhìn hắn, sau khi Ôn Tình rời đi, y vẫn đứng yên tại chỗ rất lâu, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi ánh mắt của Ngụy Vô Tiện, đành phải bắt đầu đi lại trong phòng. Y tùy ý chạm vào vài món đồ trong phòng, sau đó tiến tới bên bàn, cầm một quyển sách lên, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. Thế nhưng, những động tác cứng nhắc hơn bình thường lại hoàn toàn phản bội tâm trạng của y.

Ngụy Vô Tiện là người mặt dày, ban đầu cứ nghĩ chỉ có mình không tự nhiên, còn tưởng Lam Vong Cơ sẽ có chút ngượng ngùng thay hắn. Nhưng khi thấy Lam Vong Cơ cũng có vẻ bối rối, hắn liền thoải mái, chẳng còn chút ngượng ngùng nào nữa.

Hắn chạy tới bên cạnh Lam Vong Cơ, cất tiếng gọi: \”Lam Trạm.\”

Lam Vong Cơ \”Ừm\” một tiếng, vẫn không ngẩng đầu nhìn hắn. Trong lòng Ngụy Vô Tiện mừng như mở hội, bất chợt hắn lao mạnh vào người Lam Vong Cơ. Lực va chạm quá lớn khiến Lam Vong Cơ phải lùi lại một chút, nhưng Ngụy Vô Tiện không hề lo mình sẽ ngã, bởi hắn tin tưởng tuyệt đối rằng Lam Vong Cơ nhất định sẽ đỡ lấy hắn, bất kể là khi nào.

Lam Vong Cơ ổn định lại dáng đứng, không muốn để Ngụy Vô Tiện bị ngã nên đành phải ôm hắn vào lòng, không thể tiếp tục trốn tránh nữa. Ngụy Vô Tiện ngẩng mặt lên, trên mặt chỉ còn lại nụ cười ngốc nghếch:
\”Hàm Quang Quân sao bây giờ lại trở nên xấu xa thế này? Còn biết lừa người nữa à?\”

Lam Vong Cơ lông mi khẽ rung. Đúng là sau đó cũng không nhắc lại nữa, Ngụy Vô Tiện nói:

\”Cũng phải, Hàm Quang Quân đâu có nói không biết, quả thật sau này cũng không đề cập tới kỳ mưa móc nữa. Là do ta không nhận ra, chỉ là…\” Hắn \”chậc chậc\” hai tiếng, đôi tay thò xuống phía dưới người Lam Vong Cơ, nắm chặt thứ có thể khiến hắn dục tiên dục tử, lại nói: \”Ban đầu cứ tưởng Hàm Quang Quân trong lòng không loạn, chỉ có ta là kích động, không ngờ Hàm Quang Quân cũng rất thích đấy chứ.\”

Thứ đó bị Ngụy Vô Tiện xoa vài cái liền bắt đầu cứng lên, đứng thẳng tắp trong tay Ngụy Vô Tiện, khẽ động đậy. Lam Vong Cơ thấp giọng nói:
\”Ngụy Anh, buông tay.\”

Một Khôn Trạch không có kỳ mưa móc, một Càn Nguyên không có dịch cảm kỳ, vậy mà hương thơm tỏa ra lại ngọt ngào đến mức khiến nhịp thở của người ta cũng bắt đầu trở nên gấp gáp.

Ngụy Vô Tiện không những không buông tay, mà còn thò tay vào trong quần của Lam Vong Cơ, trực tiếp chạm vào. Hắn nói:
\”Ta không buông, ta cứ không buông đấy!\”

Lam Vong Cơ khẽ thở dốc, ôm lấy Ngụy Vô Tiện xoay người, đặt hắn xuống bàn, sách vở trên bàn bị đẩy rơi xuống đất, phát ra âm thanh soạt soạt. Nhưng ánh mắt của Ngụy Vô Tiện chỉ dừng lại trên người Lam Vong Cơ trước mặt. Hắn hơi nhíu mày, nhìn dáng vẻ của y. Lam Vong Cơ thường xuyên nhìn hắn như thế. Ban đầu, Ngụy Vô Tiện nghĩ rằng đó là ánh mắt của sự khó chịu, sau đó cảm thấy trong đó mang theo sự bất lực. Nhưng giờ đây, hắn mới nhận ra, liệu có phải trong ánh mắt ấy còn ẩn chứa một thứ tình cảm rất riêng của Lam Vong Cơ hay không? Một loại thích mà chỉ y mới có thể biểu lộ như vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.