Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit – Chương 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit - Chương 51

Kỳ lạ là, kỳ mưa móc của Khôn Trạch thường kéo dài từ ba đến năm ngày, không ngừng khao khát Càn Nguyên. Nhưng với Ngụy Vô Tiện, người từ Càn Nguyên phân hóa thành Khôn Trạch, tình huống lại có phần khác biệt. Mỗi lần thân mật xong, cảm giác sẽ đỡ hơn một chút, tưởng chừng như không có vấn đề gì. Thế nhưng, chỉ cần ở bên cạnh Lam Vong Cơ lâu hơn một chút, cảm giác đó lại trào dâng trong cơ thể.

Vậy nên, tình trạng cứ lặp đi lặp lại mấy ngày liền. Lam Vong Cơ luôn ở bên cạnh hắn, khi cần thì đáp ứng hắn, xong xuôi lại giúp hắn dọn dẹp, ôm hắn đi ngủ, không hề thấy phiền. Ngụy Vô Tiện cảm thấy kỳ lạ, trước đây hắn và Lam Vong Cơ cũng đã từng mãnh liệt như thế, nhưng dường như không đến mức không thể rời xa nhau như bây giờ. Hiện tại, hắn như thể đã dính chặt vào Lam Vong Cơ, không thể tách ra được.

Ngụy Vô Tiện nằm thoải mái trong lòng Lam Vong Cơ, cọ cọ vào ngực y, cất giọng: \”Thuốc Ôn Tình đưa cho ta uống là thứ gì mà lợi hại vậy?\”

Lam Vong Cơ nhẹ nhàng vuốt lưng hắn, đáp: \”Ngày mai để Ôn cô nương đến xem qua.\”

Ngụy Vô Tiện bỗng nhăn nhó, môi cong lên: \”Sao vậy? Ngươi ở bên ta chán rồi, thấy phiền à?\”

Lam Vong Cơ nói: \”Chỉ là lo lắng cơ thể ngươi có điều khác thường.\”

Đối với Chí Tôn Càn Nguyên và Càn Nguyên bị phân hóa thành Khôn Trạch, họ vẫn chưa hiểu rõ nhiều. Lại thêm việc trước đó nghe Ôn Tình nói rằng Ngụy Vô Tiện nếu mang thai sẽ tổn thương nguyên khí nặng nề, mà hắn hiện tại không có Kim Đan, Lam Vong Cơ tự nhiên rất lo lắng.

Ngụy Vô Tiện mặt càng nhăn nhó: \”Cơ thể ta tốt lắm, không có gì bất thường cả!\”

Ngụy Vô Tiện vốn dĩ rất kiêu ngạo, lại ghét uống thuốc. Lam Vong Cơ nhớ đến dáng vẻ dũng cảm như đi chịu chết mỗi lần Ngụy Vô Tiện uống thuốc, chỉ thấy vừa đáng yêu vừa buồn cười. Y nói: \”Nếu không có gì, bồi bổ cơ thể cũng tốt.\” Ngừng lại một lúc, y bổ sung thêm: \”Ta sẽ chuẩn bị mứt cho ngươi.\”

Ngụy Vô Tiện nghe vậy thì cười nhẹ. Mứt ngọt đương nhiên ngon, lại là món yêu thích của hắn sau khi uống thuốc. Nhưng làm sao mứt có thể so sánh với người trước mặt? Lam Vong Cơ ở gần đến vậy, gương mặt anh tuấn ngay trước mắt, hơi thở tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Ngụy Vô Tiện cúi người hôn lên đôi môi mỏng hoàn mỹ kia, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua, rồi cười khẽ: \”Hàm Quang Quân còn tốt hơn mứt nhiều. Hàm Quang Quân hôn ta nhiều một chút, thì khỏi cần mứt gì cả.\”

Những miếng mứt đáng thương đã bị Ngụy Vô Tiện phũ phàng bỏ rơi. Nhưng cũng không thể trách hắn được, Lam Vong Cơ thực sự ngọt ngào không thể cưỡng lại. Hơi thở quấn quýt, đầu lưỡi linh hoạt xâm nhập vào miệng, giao hòa với nhau, trao đổi từng giọt mật ngọt. Lồng ngực áp sát lồng ngực, nhịp đập trái tim vang lên báo hiệu sự rung động. Nhiệt độ cơ thể đột ngột tăng cao, Lam Vong Cơ kéo Ngụy Vô Tiện ngồi dậy, tấm chăn mỏng rơi xuống để lộ thân hình chỉ mặc mỗi chiếc trung y mỏng, ngay cả quần cũng không mặc. Lam Vong Cơ khẽ vén vạt áo hắn, dễ dàng đặt tay lên vùng eo mềm mại.

Hai bờ mông tròn đầy, căng mịn bị đôi bàn tay lớn của Lam Vong Cơ nắm lấy, nhẹ nhàng xoa bóp. Ngụy Vô Tiện tự nhiên dang chân, ngồi lên đùi y. Giữa những nụ hôn cuồng nhiệt, hắn bật cười khẽ: \”Hàm Quang Quân không cho ta mặc quần, chỉ để tiện như thế này, thật là xấu xa quá.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.