Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit – Chương 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit - Chương 36

Lúc mang thai, Ngụy Vô Tiện chưa từng nghĩ đến chuyện không cần đứa nhỏ, vì đứa bé trong bụng cùng lắm cũng chỉ ở đó một năm. Nhưng khi hài tử đã ra đời, nếu quyết định có nuôi hay không, đó là chuyện cả đời.

Hài tử nhỏ nhắn nằm trong lòng, đôi mắt giống hệt Lam Vong Cơ, trông có vẻ nghiêm túc hơn những đứa trẻ khác. Ngụy Vô Tiện thích chọc vào má nó, trêu đùa khiến nó bật cười ngây ngô. Lam Vong Cơ thì lặng lẽ ngồi bên, nhìn hai người chơi đùa. Ngụy Vô Tiện thỉnh thoảng lén nhìn Lam Vong Cơ, nghĩ rằng dù là Lam Vong Cơ, chắc hồi nhỏ cũng từng đáng yêu thế này. Nghĩ vậy, trong lòng hắn lại càng vui vẻ.

Nói đến chuyện chạy trốn, Ngụy Vô Tiện đã nhắc rất nhiều lần, nhưng thực ra chưa lần nào thực sự quyết tâm. Nếu một ngày trong lòng hắn không còn hài tử, bên cạnh không còn Lam Vong Cơ, trái tim hắn chắc chắn cũng sẽ trống rỗng.

Loại cảm giác ấm áp này, một khi đã quen thuộc, thì thật khó mà rời xa.

Ngụy Vô Tiện nói: \”Ta đâu có nói là không muốn đâu.\”

Nói xong, hắn cảm thấy hơi ấm ức, lại nói thêm: \”Ta còn tưởng ngươi không muốn.\”

Lam Vong Cơ ngồi bật dậy, vội vàng nói: \”Ta… ta cũng chưa từng nói vậy.\”

Sau một lúc, y lại xác nhận thêm lần nữa: \”Ngươi thật sự muốn sao?\”

Ngụy Vô Tiện đáp: \”Tiểu Tịnh của chúng ta đáng yêu như vậy, tại sao ta lại không muốn chứ? Còn ngươi thì sao, ngươi thật sự muốn sao?\”

Nói rồi, Ngụy Vô Tiện ngẩng đầu nhìn Lam Vong Cơ, chờ mong câu trả lời của y. Lam Vong Cơ gật đầu, \”Ừm,\” một tiếng. Ngụy Vô Tiện như bị bỏng, lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác.
Hóa ra cả hai đều tưởng đối phương không muốn, nhưng thực ra lại đều muốn. Như vậy, mọi chuyện bỗng chốc trở nên dễ dàng hơn. Nhưng không hiểu sao, giữa hai người bỗng dâng lên chút ngượng ngùng.

Nếu đều muốn hài tử, vậy còn người lớn thì sao? Có phải cũng sẽ có chút tâm tư, rằng liệu có muốn đối phương một chút không?

Muốn hỏi, nhưng lại không dám hỏi. Đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào mắt đối phương. Ngụy Vô Tiện không chịu nổi bầu không khí im lặng này, mà lại cứ bị mùi đàn hương của Lam Vong Cơ quấy nhiễu tâm trí. Cuối cùng, hắn lên tiếng trước:
\”Lam Trạm, vậy, chúng ta cùng nhau nuôi con nhé.\”

Lam Vong Cơ thoáng ngẩn người. Nói ra được, Ngụy Vô Tiện cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Hắn càng nghĩ càng thấy đây là một ý kiến hay, bèn nói tiếp:
\”Ngươi dạy nó đánh đàn, ta dạy nó thổi sáo. Chúng ta còn có thể cùng dạy nó kiếm thuật! Ngươi vững chãi, ta linh hoạt, sau này Tiểu Tịnh nhà chúng ta xuất hiện, chẳng phải sẽ là vô địch thiên hạ sao?\”

Nói đến đây, trong mắt Ngụy Vô Tiện lóe lên một ánh sáng mà đã lâu Lam Vong Cơ không được nhìn thấy. Đó là ánh sáng mà khi còn trẻ y thường thấy ở Ngụy Vô Tiện: khi hắn thích so tài kiếm thuật với người khác, mỗi lần chiến thắng, hắn sẽ chống nạnh, đắc ý cười lớn.

Hình ảnh Ngụy Vô Tiện như thế này, nói về việc họ cùng nhau nuôi con, nói về những chuyện rất xa sau này, nhưng trong những dự định lâu dài đó lại có cả Lam Vong Cơ, khiến y nghe mà có chút thất thần.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.