Ngụy Vô Tiện mơ một giấc mơ đẹp, mơ thấy mình là một chú heo đen, lao vào vườn rau, ôm lấy một cây cải trắng tươi ngon đang đeo băng trán mà liếm lấy liếm để. Mùi thơm ngào ngạt làm hắn say mê, sau đó tỉnh dậy trong cảm giác thoải mái cùng hương thơm dễ chịu quanh mình.
Vẫn là mùi hương ấy, nhưng khi mở mắt, Ngụy Vô Tiện sững người đến mức đôi mắt như muốn rơi ra ngoài. Lam Vong Cơ đang nằm rất gần hắn, khó trách lại có mùi thơm như vậy. Đôi mắt sâu thẳm ánh lên sắc màu buổi sáng, thật đẹp đến ngỡ ngàng. Nhưng tại sao Lam Vong Cơ lại ngủ chung với hắn? Và còn hơn thế, hắn còn đang gối đầu lên cánh tay Lam Vong Cơ, cả hai còn ôm nhau mà ngủ?
Ngụy Vô Tiện giật mình tỉnh dậy, hỏi: \”Lam Trạm, sao ngươi lại…\”
Nhìn xuống, hắn phát hiện tay mình còn đang nắm lấy vạt áo trước ngực của Lam Vong Cơ. Hắn vội vàng buông tay, lắp bắp: \”Xin lỗi, ta mơ ngủ… Ta không cố ý…\”
Lam Vong Cơ không nói gì, chỉ đứng dậy mặc lại quần áo. Ngụy Vô Tiện lén ngẩng đầu nhìn y, mái tóc hơi rối và áo quần chưa chỉnh tề nhưng vẫn không thể che đi khí chất thanh nhã của y. Trong mắt Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ chẳng khác nào một cây cải trắng tươi ngon. Hắn thậm chí còn chùi đi dòng nước dãi tưởng tượng bên miệng mình.
Sau khi chỉnh trang xong, Lam Vong Cơ rời khỏi phòng. Ngụy Vô Tiện nhìn ra ngoài trời, phát hiện đã quá giờ Tỵ từ lâu. Hắn thầm nghĩ bản thân khi ngủ thật là lợi hại, có thể kéo cả Lam Vong Cơ mạnh mẽ như vậy lên giường và bắt y ngủ cùng mình lâu đến thế. Nhưng cũng nhờ vậy, hắn có một giấc ngủ thật ngon, coi như quá hời.
Ngụy Vô Tiện nghĩ rằng Lam Vong Cơ vì dậy muộn nên vội vàng ra ngoài. Hắn lại nằm trở lại giường, lăn lộn ở chỗ Lam Vong Cơ vừa ngủ, bắt đầu hối tiếc vì không ngủ thêm một chút nữa. Cơ hội như thế này sau này liệu có còn không?
Hắn đang mê man nghĩ ngợi thì cửa phòng lại mở ra. Cây cải trắng tươi ngon kia không rời đi mà mang theo một hộp đồ ăn bước vào. Lam Vong Cơ nói: \”Ngụy Anh, uống canh đi.\”
Sáng sớm đã thúc giục hắn bồi bổ cơ thể. Ngụy Vô Tiện qua loa rửa mặt rồi ngồi xuống uống vài hớp canh gà thơm ngọt. Chỉ cần nếm thử đã biết đây là canh mới hầm. Hắn hỏi:
\”Lam Trạm, ngươi còn có thời gian gọi người nấu canh à?\”
Lam Vong Cơ vì sao có thời gian hay không thì không cần nói. Dù sao tối qua hai người đã \”làm loạn\” rất lâu. Ngụy Vô Tiện nghĩ đến những gì mình đã làm và nói bừa trước mặt Lam Vong Cơ, chỉ muốn kêu cứu.
Hắn vừa uống canh vừa lén nhìn Lam Vong Cơ. Nói thật, hắn có chút hối hận. Lam Vong Cơ bị hắn làm nhơ bẩn, liệu có khóc không? Hay là sẽ dùng Tị Trần đuổi hắn ra khỏi Vân Thâm Bất Tri Xứ?
Nhưng Lam Vong Cơ không khóc, cũng không đuổi hắn đi. Y vẫn giữ thái độ bình thường, không khác gì trước đây. Nếu có gì khác, thì sau hôm đó, Lam Vong Cơ dành nhiều thời gian ở lại phòng chính trong tĩnh thất hơn.
Có lẽ chỉ vì không có việc gì làm, Lam Vong Cơ ở tĩnh thất chép sách, viết chữ. Nhưng có sự thân mật hơn trước, Ngụy Vô Tiện cảm nhận tín hương của Lam Vong Cơ trở nên đậm đặc hơn, mùi đàn hương bao quanh khiến hắn thêm yên lòng.
Tuy nhiên, thời gian ở tĩnh thất không chỉ để chép sách. Lam Vong Cơ còn thêm vài việc cần làm hàng ngày cho Ngụy Vô Tiện. Từ việc \”tùy ý đọc sách\” chuyển thành \”học thuộc Gia Quy.\”
Ngụy Vô Tiện quăng cuốn sách đi, nói: \”Tại sao ta phải học Gia Quy của các ngươi? Ta không học đâu!\”
Lam Vong Cơ bình tĩnh đáp: \”Đứa trẻ sau này không phải sẽ vào Lam thị sao?\”
Ngụy Vô Tiện bĩu môi, lại nhặt sách lên, lẩm bẩm: \”Nhưng đọc sớm như vậy liệu có cần không?\”
Lam Vong Cơ chỉ nói: \”Không sớm đâu.\”
Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: \”Con ơi, nếu ngươi không cổ hủ giống cha thì tốt biết bao!\”