Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Thanh Thanh Mạn (Tiếng Lòng Chậm Rãi) – Vong Tiện Edit - Chương 19

Ngụy Vô Tiện là người có tính khí vô cùng cứng đầu. Rõ ràng hắn đang trong giai đoạn phản ứng thai kỳ mạnh mẽ nhất, nhưng dựa vào sự kiên cường của bản thân, hắn vẫn không để lộ chút dấu hiệu thai nghén nào trước mặt người khác. Nếu còn có cách, hắn tuyệt đối sẽ không chịu cúi đầu. Nhưng đã đến tìm Lam Vong Cơ, chứng tỏ hắn đã không thể chịu đựng thêm được nữa.

Lam Vong Cơ có học y lý, dược lý, nhưng chưa bao giờ xử lý tình huống của một Khôn Trạch mang thai, chính xác hơn còn là thai Càn Nguyên. Mà người đó lại là Ngụy Vô Tiện, y tất nhiên vô cùng luống cuống, đến lễ nghi cũng quên mất.

Lam Vong Cơ lập tức bế hắn lên, đặt hắn cẩn thận xuống giường của mình: \”Ngụy Anh!\”

Ngụy Vô Tiện đau đến mức nét mặt vặn vẹo, môi bị hắn cắn chặt để chịu đựng cơn đau. Nhìn hắn như vậy, lòng Lam Vong Cơ cũng siết lại. Y biết Ngụy Vô Tiện không muốn bắt mạch, sợ lúc này hắn lại giận dỗi với mình, y cũng không dám hỏi bừa. Nhưng nếu không chẩn đoán được, y không thể giúp hắn giảm bớt cơn đau. Suy nghĩ một lúc, Lam Vong Cơ nhẹ giọng nói: \”Ngụy Anh, ta cần chạm vào bụng ngươi.\”

Ngụy Vô Tiện gật đầu, hắn đã không thể mở miệng trả lời được nữa, chỉ phát ra những tiếng rên đau đớn. Lam Vong Cơ đặt tay lên bụng hắn, cách một lớp áo nhẹ nhàng xoa dịu: \”Đau ở đâu?\”

Ngụy Vô Tiện ngẩn người, trong thế giới Càn Khôn, quả thật rất kỳ lạ. Lam Vong Cơ vừa chạm vào, hắn thậm chí không biết mình còn đau ở đâu nữa. Chính xác hơn, hắn không còn đau như trước. Nhưng thế này vẫn chưa đủ, đã lâu hắn không được Lam Vong Cơ an ủi, đến đứa bé trong bụng cũng không vui rồi. Hắn nói: \”Nói không rõ, chỗ nào cũng đau cả.\”

Lam Vong Cơ rất sợ làm đau hắn, nên càng thêm cẩn thận. Nhưng chỉ chạm qua lớp áo thì không thể chẩn đoán được gì. Câu trả lời mơ hồ của Ngụy Vô Tiện, nếu là y sĩ khác thì chắc chắn sẽ cho hắn một ánh mắt khinh bỉ. Lam Vong Cơ nhìn hắn đầy bất lực. Ngụy Vô Tiện lại nói thêm: \”Dù sao cũng là đau thôi.\”

Không còn cách nào khác, Lam Vong Cơ ngập ngừng: \”Ta có thể… cần phải trực tiếp chạm vào…\”

Vừa dứt lời, Ngụy Vô Tiện liền nắm lấy tay y, nhét vào trong áo của mình: \”Thì chạm đi.\”

Lam Vong Cơ thoáng sững người vì hành động của hắn. Nhưng khi tay chạm vào làn da trơn mịn của Ngụy Vô Tiện, y lại vô cùng căng thẳng. Y thật không hiểu, đã không cho bắt mạch, nhưng lại cho phép mình chạm vào như thế này là kiểu gì. Tuy nhiên, điều khiến Lam Vong Cơ đau lòng là cơ thể của Ngụy Vô Tiện quá gầy, dù mang thai mà bụng vẫn không hề lộ rõ, thậm chí còn cảm nhận được xương sườn nhô ra.

\”Thật gầy…\”

Lam Vong Cơ cảm thấy tim mình thắt lại, bàn tay càng nhẹ nhàng hơn, chậm rãi xoa dịu vùng bụng của Ngụy Vô Tiện. Dù không chắc có hữu ích hay không, nhưng y đã từng học qua một vài động tác xoa bóp cho người mang thai, giờ y cẩn thận làm cho hắn.

Lòng bàn tay của Lam Vong Cơ ấm áp, đầu ngón tay lại có chút thô ráp, nhưng lại khiến người ta cảm thấy thoải mái. Ngụy Vô Tiện không hề ghét cảm giác được Lam Vong Cơ chạm vào mình. Bây giờ hắn vừa ngửi mùi đàn hương quen thuộc, vừa cảm nhận được những động tác nhẹ nhàng của Lam Vong Cơ, đứa bé trong bụng cũng không còn nghịch ngợm nữa. Hắn dần thả lỏng, giọng thở nhẹ khẽ thoát ra: \”Ưm…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.