Giống như việc Ngụy Vô Tiện sau lần phân hóa thứ hai trở thành Khôn Trạch nhưng thể chất không hoàn thiện khiến hắn không thể mang thai, Lam Vong Cơ cũng vậy. Sau lần phân hóa thứ hai trở thành Chí Tôn Càn Nguyên, cơ thể y cũng không ổn định, khiến y mất đi một số ký ức. Nhưng với Ngụy Vô Tiện, việc Lam Vong Cơ không nhớ gì lại là một điều tốt.
Trong thời chiến, Ngụy Vô Tiện có quá nhiều việc phải lo lắng, nào có thời gian nghĩ về chuyện Càn Nguyên hay Khôn Trạch. Với Lam Vong Cơ cũng vậy, áp lực của chiến tranh như đè nặng lên mọi người, không ai còn tâm trí để bận tâm đến chuyện tình cảm nam nữ, huống chi giữa hai người họ vốn dĩ chẳng có gì gọi là tình cảm nam nữ.
Phái bảo thủ, đại diện là Cô Tô Lam thị do Lam Vong Cơ dẫn đầu, còn phái tự do, đại diện là Vân Mộng Giang thị do Ngụy Vô Tiện đứng đầu. Chỉ cần hai người gặp nhau là nhất định sẽ tranh cãi, nhưng dần dần, cả hai đã học được cách im lặng. Ngụy Vô Tiện nghĩ, nếu Lam Vong Cơ tỉnh táo, ban ngày cùng hắn đối đầu như nước với lửa, tối đến còn phải quấn quýt lấy nhau, chắc chắn Lam Vong Cơ sẽ không thể chịu đựng được, thậm chí có thể sẽ đẩy hắn ra ngoài.
Nói đơn giản, nếu Lam Vong Cơ còn ký ức, y tuyệt đối sẽ không chọn Ngụy Vô Tiện. Có lẽ vì lý do đó mà Lam Vong Cơ luôn lảng vảng sau cổ hắn nhưng chưa từng cắn xuống. Khôn Trạch không có nhiều sự lựa chọn, một khi đã kết khế ước với Càn Nguyên, dù tốt hay xấu, cuộc đời này cũng chỉ thuộc về Càn Nguyên đó. Vì vậy, khi lựa chọn, Khôn Trạch phải cực kỳ cẩn trọng. Nhưng Ngụy Vô Tiện lại càng đáng thương hơn, vì hắn thậm chí chẳng có quyền lựa chọn, bên hắn chỉ có một mình Lam Vong Cơ.
Thếnên, việc Lam Vong Cơ không có ký ức lại là điều may mắn. Hiện tại vì chiến tranh, hai người họ thường xuyên gặp gỡ, không chống lại được bản năng nên phải giải quyết nhu cầu cơ thể. Nhưng một khi cuộc chiến kết thúc, chỉ cần Ngụy Vô Tiện đi đến một nơi không có Lam Vong Cơ, hắn vẫn sẽ là một Càn Nguyên xuất sắc. Chuyện giữa hai người, chỉ cần Ngụy Vô Tiện không nói, thì mãi mãi sẽ là một bí mật.
Mang theo suy tính này, Ngụy Vô Tiện cố phớt lờ cảm giác phiền muộn âm ỉ trong lòng, tiếp tục giữ bí mật, ban ngày làm một Càn Nguyên ưu tú, còn ban đêm thì tùy ý đến phòng Lam Vong Cơ.
Nơi đây là căn cứ địa quan trọng của Kỳ SơnÔn thị. Họ nhất định sẽ bảo vệ nghiêm ngặt. Liên minh tiên môn bách gia nhiều lần tấn công mà không phá được, tình hình chiến sự không mấy khả quan, khiến Ngụy Vô Tiện không khỏi sốt ruột. Tiếng sáo trên chiến trường vang lên dồn dập, trong cảnh quỷ ma loạn vũ, những quỷ linh xé xác địch nhân, cắn nuốt máu thịt của chúng. Máu đỏ tung bay khắp nơi, những cái đầu của tướng lĩnh phe địch được giơ lên cao, phủ phục trước Ngụy Vô Tiện.
Tiếng kèn chiến thắng vang lên, tin mừng truyền đến: \”Thắng rồi, chúng ta thắng rồi!!!\”
Ngụy Vô Tiện hạ Trần Tình xuống, mồ hôi ướt đẫm sau lưng. Trận chiến này thực sự không dễ dàng, hắn đã hao tâm tổn sức quá nhiều. Dẫm lên nền đất đỏ máu, mùi máu tanh làm hắn buồn nôn. Có người bước tới đưa cho hắn một chiếc khăn: \”Ngụy công tử, vất vả rồi, lau người đi.\”
Lúc này Ngụy Vô Tiện mới nhận ra khắp người mình đều dính đầy máu, toàn là máu của kẻ địch. Hắn hiếm khi nhận lấy, mỉm cười khẽ gật đầu thay cho lời cảm ơn.