Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch – Chương 7: Ngầm đồng ý – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 36 lượt xem
  • 8 tháng trước

Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch - Chương 7: Ngầm đồng ý

Chương 7: 

Khi Hạ Trí xuống lầu, chú Vương và Chu Thời Bùi đang trò chuyện trong phòng khách. Nhìn thấy cậu, chú Vương mỉm cười chào hỏi, Hạ Trí cũng lễ phép gật đầu đáp lại, nhưng không rõ họ đang nói về chuyện gì.

Cậu nhìn về phía Chu Thời Bùi. Bình thường, khi cậu thức dậy vào buổi sáng, hắn đã ra ngoài từ lâu. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy hắn vào sáng sớm.

\”Hai người cứ nói chuyện, tôi đi chuẩn bị chút đồ, lát nữa cậu chủ đến thăm phu nhân thì mang theo luôn.\” chú Vương nói.

\”Được.\” Chu Thời Bùi gật đầu, sau đó đặt chiếc laptop trên đùi xuống sofa, đứng dậy nhìn về phía Hạ Trí: \”Đi thôi, đi ăn sáng.\”

Nói xong, hắn cũng không đợi Hạ Trí mà đi thẳng về phía phòng ăn.

Hạ Trí nhìn theo bóng lưng hắn, chậm chạp nhận ra rằng đối phương đang đợi mình cùng dùng bữa. Cậu vội vàng đi theo, ngồi xuống cùng hắn.

Sau khi ăn sáng xong, Chu Thời Bùi mới lên tiếng: \”Lát nữa tôi phải ra ngoài một chuyến, nhưng sẽ về trước khi bác sĩ đến, đừng lo lắng.\”

Hạ Trí ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. Trong đôi mắt lấp lánh kia ẩn chứa điều gì đó, nhưng rất nhanh cậu đã kìm nén cảm xúc, không để lộ ra ngoài, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Chỉ là gặp bác sĩ tâm lý thôi mà, đối với cậu, chuyện này đã trở thành thói quen như cơm bữa. Nhưng không ngờ Chu Thời Bùi cố ý ở bên cạnh, điều này vô tình mang đến cho cậu cảm giác an tâm hơn.

\”Nếu không có việc gì, em có thể đi dạo quanh nhà. Tầng một có phòng sách, muốn đọc sách thì cứ vào đó tìm. Tầng ba có phòng gym và hồ bơi, nếu trời nóng quá muốn bơi thì cứ lên đó, bảo chú Vương chuẩn bị đồ bơi cho em. Ao cá ở sân trước nuôi rất nhiều cá cảnh, vườn sau có hoa cỏ, còn có cả nhà kính chuyên trồng hoa. Nếu hứng thú thì cứ đến xem.\”

Nghe chú Vương nói, hai ngày nay Hạ Trí chỉ quanh quẩn trong phòng, trừ khi ăn cơm thì hầu như không bước ra ngoài. Chu Thời Bùi muốn cậu làm quen với môi trường này nhiều hơn.

Hạ Trí hơi há miệng, không phát ra âm thanh, chỉ vô thanh vô thức gật đầu.

Mỗi khi lắng nghe Chu Thời Bùi nói chuyện, cậu đều ngồi ngay ngắn, ánh mắt chuyên chú như học sinh nghe giảng, ngoan ngoãn và nghiêm túc.

Ánh mắt Chu Thời Bùi không tự chủ mà trở nên mềm mại hơn vài phần.

Hắn đứng dậy, chú Vương đã chuẩn bị xong đồ. Chờ hắn ăn sáng xong, chú Vương mới đưa túi đồ đến: \”Đây là đặc sản quê tôi, nhờ người thân mang từ quê lên. Cậu chủ mang ít quà biếu phu nhân.\”

Chu Thời Bùi cúi đầu nhìn những hộp lớn nhỏ trong túi, bên trên là vài hộp trà, còn bên dưới thì không rõ lắm. Ai cũng biết mẹ hắn thích uống trà, có trà ngon, mọi người thường mang đến biếu bà.

Hắn nhận lấy, nói: \”Được, cảm ơn chú.\”

Sau khi Chu Thời Bùi ra ngoài, Hạ Trí cũng quay về phòng. chú Vương nhìn theo bóng cậu, khẽ lắc đầu.

Cậu cứ ở trong phòng mãi, đến tận trưa. Mọi người đều nghĩ rằng sau khi ăn trưa, Hạ Trí lặng lẽ quay về phòng như thường lệ. Nhưng không ngờ lần này, cậu lại ngồi xuống sofa trong phòng khách, không lên lầu nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.