Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch – Chương 67 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 38 lượt xem
  • 8 tháng trước

Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch - Chương 67

Chương 67: 

Buổi chiều, Chu Thời Bùi về sớm. Hạ Trí cũng không ngồi không, cậu đang học cắm hoa với mẹ Chu.

Trước đây, mẹ Chu từng nghe nói Hạ Trí thích hoa, nên liền nhân cơ hội này dạy cậu.

Sau một thời gian tiếp xúc, Hạ Trí mới phát hiện ra mẹ Chu dường như biết rất nhiều về những thú vui tao nhã. Bà không chỉ am hiểu mà còn rất kiên nhẫn khi hướng dẫn, thỉnh thoảng còn giúp cậu chỉnh sửa tác phẩm của mình.

Hạ Trí cắm xong bình hoa, cẩn thận tỉa từng cành. Trên bàn vẫn còn khá nhiều hoa cát tường thừa lại, cậu liền chọn ra một số bông, dùng giấy gói cẩn thận tạo thành một bó hoa nhỏ.

Khi Chu Thời Bùi về đến nơi, Hạ Trí vừa gói xong bó hoa. Cậu đứng dậy, đưa bó hoa trên tay cho hắn.

Chu Thời Bùi cúi đầu nhìn, đưa tay nhận lấy: \”Tự tay làm sao?\”

\”Ừm.\” Hạ Trí gật đầu: \”Mẹ dạy em.\”

Nghe thấy cách xưng hô này, Chu Thời Bùi nhướng mày, ánh mắt lướt qua Hạ Trí, nhìn về phía mẹ mình. Mẹ Chu đang ngồi trên sofa, khóe môi vương ý cười.

Chu Thời Bùi thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Hạ Trí, khẽ bật cười, kéo tay cậu ngồi xuống cạnh mình.

\”Hạ Trí nói muốn ở lại đây thêm mấy ngày, mẹ giữ người lại rồi đấy.\” Mẹ Chu nói.

Chu Thời Bùi nghe vậy, quay sang nhìn Hạ Trí. Cậu cũng khẽ gật đầu theo lời mẹ Chu.

\”Được.\”

Chu Thời Bùi chỉ hơi bất ngờ, bởi vì hiếm khi thấy Hạ Trí chủ động thân thiết với ai.

\”Anh cũng có thể đến công ty làm việc, không cần lúc nào cũng ở bên em đâu.\” Hạ Trí nói tiếp.

\”Giờ đã bắt đầu không cần anh rồi?\” Chu Thời Bùi cũng cười nhìn cậu.

\”Không phải, em không có ý đó.\” Hạ Trí lập tức phủ nhận, bàn tay bị Chu Thời Bùi nắm chặt theo phản xạ cũng siết lại.

Chu Thời Bùi ánh mắt ôn nhu, trong đáy mắt mang theo ý cười, giọng nói chậm rãi mà dịu dàng: \”Được thôi, nếu em thấy chán, muốn đến công ty tìm anh thì cứ đi.\”

\”Ừm.\” Hạ Trí nhẹ giọng đáp.

Ở lại đây cũng không có gì không tốt, chỉ là khoảng cách đến công ty có hơi xa. Nhưng Chu Thời Bùi vốn không phải nhân viên, cũng chẳng cần chấm công, nếu không có việc quan trọng thì không nhất thiết phải đến công ty mỗi ngày đúng giờ.

Hôm nay nghe thấy Hạ Trí gọi mẹ mình là \”mẹ\”, trong lòng Chu Thời Bùi có chút bất ngờ. Dù Hạ Trí đã có thể nói chuyện, nhưng hắn chưa từng yêu cầu điều đó.

Thế nhưng, không thể phủ nhận rằng, khi nghe cậu gọi như vậy, cảm xúc trong lòng hắn có chút vi diệu, giống như trái tim vốn trống rỗng bỗng chốc được lấp đầy, một cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời.

Buổi tối, Hạ Trí vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, liền thấy Chu Thời Bùi đang ngồi trên giường nhìn mình, như thể đang chờ cậu đi qua.

Cậu bước đến bên hắn, vừa ngồi xuống đã bị người kia kéo vào lòng.

Hạ Trí có chút bất ngờ, vô thức nghiêng đầu nhìn hắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.