Chương 40:
Chu Thời Bùi lái xe cùng Hạ Trí về nhà.
Sau khi về đến nơi, hắn rót cho cậu một cốc nước, hai người ngồi trên sofa, đợi Hạ Trí uống hết nước, Chu Thời Bùi mới hỏi: “Hôm nay em sao thế? Sáng nay lúc tôi ở trong phòng, An Hòa có nói gì với em không?”
Hạ Trí nhìn hắn, bây giờ chỉ có hai người họ, muốn hỏi gì cũng có thể nói thẳng. Cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu: [Anh ấy nói anh đã tìm em rất lâu, còn đến thành phố C mấy lần.]
Chu Thời Bùi vốn tưởng cậu muốn nói chuyện gì quan trọng, không ngờ chỉ vì chuyện này. Hắn gật đầu: \”Ừ, thì sao?\”
Hạ Trí nhíu mày, có lẽ vì thái độ quá thản nhiên của hắn, cậu cảm thấy hơi khó chịu: [Tại sao không nói với em?]
Đối diện với câu hỏi của Hạ Trí, Chu Thời Bùi có vẻ hơi bất ngờ. Giọng hắn mang theo chút ý tứ sâu xa: \”Hạ Trí, em thực sự không biết sao?\”
Dù gì hắn cũng đã gửi cho cậu vô số tin nhắn, ngay từ lần đầu tiên đến thành phố C cũng đã nói với cậu. Trong mắt hắn, Hạ Trí không thể nào không biết rằng hắn đang tìm cậu.
Chỉ là hắn chưa từng hỏi, tại sao đã gửi nhiều tin nhắn đến vậy, mà cậu không trả lời lấy một lần. Nếu hỏi như thế, chẳng khác nào trách móc cậu, mà hắn không muốn để Hạ Trí rơi vào tình thế khó xử, bởi vì cậu sẽ không biết phải đáp lại thế nào.
Hạ Trí sững người một chút, như chợt nhận ra điều gì đó. Cậu nhớ đến những lời của Lộ An Hòa mà mình đã vô thức bỏ qua, cúi đầu nhìn điện thoại.
\”Được rồi, tôi thấy trưa nay em cũng ăn không được bao nhiêu, lát nữa tôi nấu cho em bát mì nhé? Em chắc cũng chưa từng ăn đồ tôi nấu đâu.\” Chu Thời Bùi cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Lúc ăn cơm, Hạ Trí chỉ ăn mấy món hắn gắp cho, còn lại gần như không đụng đến, ngay cả cơm cũng ăn rất ít.
Cậu ngước mắt nhìn hắn, vô thức gật đầu, nhưng vừa phản ứng lại thì có chút ngẩn người, song cũng không nói gì thêm.
Chu Thời Bùi đi vào bếp. Hôm qua Hạ Trí đã mua khá nhiều nguyên liệu, mì, rau xanh, trứng gà, thịt đều có, thế là hắn mỗi thứ cho vào một ít.
Đây là lần đầu tiên Hạ Trí thấy hắn vào bếp, ánh mắt bất giác hướng về phía đó. Dáng người cao lớn bận rộn trong gian bếp nhỏ, thoạt nhìn vô cùng thành thạo với các dụng cụ nhà bếp.
Bỗng nhiên, cậu nhớ lần sinh nhật của Chu Thời Bùi, khi hắn nói rằng đến sinh nhật cậu cũng sẽ nấu mì trường thọ cho cậu ăn. Hóa ra không phải chỉ nói cho có, mà hắn thực sự biết nấu ăn.
Chưa bao giờ Hạ Trí biết điều đó.
Cậu đứng dậy, đi đến cửa bếp nhưng không bước vào.
Hơi nóng bốc lên từ nồi nước sôi, Chu Thời Bùi mặc tạp dề màu sẫm, dùng đũa khuấy nhẹ sợi mì trong nồi, sau đó quay lại nhìn Hạ Trí, hỏi: \”Sao thế?\”
Hắn biết cậu đã đứng đó rất lâu rồi.
Hạ Trí đã từng thấy nhiều mặt khác nhau của Chu Thời Bùi, nhưng dáng vẻ lúc này của hắn là lần đầu tiên. Hai người đứng trong gian bếp nhỏ, mặt đối mặt, phía sau là nồi nước nghi ngút khói, trong tay hắn vẫn còn cầm đôi đũa, bầu không khí quanh quẩn một sự ấm áp bình dị.