Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch – Chương 35: Ngủ phòng em được không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 8 tháng trước

Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch - Chương 35: Ngủ phòng em được không?

Chương 35:

Hạ Trí quên cả cử động, ngây ngẩn đứng tại chỗ.

Chu Thời Bùi cũng không di chuyển, dường như đang chờ Hạ Trí bước tới.

Mãi lâu sau, khi lấy lại được ý thức, đôi chân cậu mới vô thức tiến về phía hắn. Chỉ vài bước ngắn ngủi, vậy mà lại có cảm giác như đã đi thật lâu, thật lâu.

Khi đứng trước mặt Chu Thời Bùi, vừa chạm phải ánh mắt hắn, hàng mi Hạ Trí khẽ run lên.

Chu Thời Bùi nhìn cậu, ánh mắt như dịu dàng, tựa như có chút bất đắc dĩ. Cuối cùng, hắn khẽ thở dài, giọng nói có phần mỏi mệt: \”Em có thể đưa tôi về chỗ ở của em nghỉ một lát không? Thành phố nhỏ này em chọn hẻo lánh quá, tôi ngồi máy bay cả đêm, lái xe thêm hai, ba tiếng nữa, chỉ muốn tắm rửa rồi ngủ một giấc.\”

Lúc này, Hạ Trí mới nhận ra quầng thâm dưới mắt hắn, áo sơ mi cũng có chút nhăn nhúm. Đôi mắt sâu thẳm ấy đầy vẻ mệt mỏi. Cậu chưa từng thấy Chu Thời Bùi như vậy.

Trong mắt Hạ Trí, Chu Thời Bùi luôn rất giỏi giang, làm gì cũng thong dong điềm tĩnh, trên gương mặt lúc nào cũng là vẻ thản nhiên và ấm áp. Dáng vẻ ung dung xoay chuyển tình thế nhẹ nhàng ấy, cậu chỉ từng thấy trên người hắn mà thôi.

Nhưng chính một người như thế-luôn điềm tĩnh, không bộc lộ cảm xúc-giờ đây lại để lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Hạ Trí không biết Chu Thời Bùi đến từ đâu, cũng không rõ vì sao hắn phải ngồi máy bay suốt cả đêm. Nhưng cậu không hỏi gì, chỉ vô thức gật đầu.

Lúc này, Cố Dị cũng đứng dậy, đi về phía họ. Hạ Trí không để ý, nhưng Chu Thời Bùi luôn quan sát. Hắn dời ánh mắt từ Hạ Trí sang Cố Dị, tầm nhìn hạ xuống một chút liền thấy trên cổ tay hai người có sợi dây tay gần như giống hệt nhau.

Chu Thời Bùi thu hồi ánh mắt, không nói gì, chỉ vươn tay chào hỏi: \”Xin chào, tôi là Chu Thời Bùi.\”

Cố Dị có lẽ không ngờ đối phương lại chủ động bắt chuyện. Nghe thấy cái tên này, anh ta có chút bất ngờ nhưng cũng cảm thấy hợp lý-thì ra đây chính là Chu Thời Bùi.

\”Chào anh, tôi là Cố Dị, hàng xóm của Hạ Trí.\”

Cố Dị bắt tay Chu Thời Bùi, theo bản năng quan sát hắn. Đối phương ung dung tiếp nhận ánh nhìn của anh ta, như thể đã quá quen với việc bị người khác chú ý. Chỉ cần đứng yên ở đó thôi cũng đã toát lên một khí thế khó mà phớt lờ.

Nhưng dù vậy, Chu Thời Bùi không hề có vẻ cố ý đè ép người khác.

Buông tay ra, hắn quay sang nhìn Hạ Trí.

Sự xuất hiện đột ngột của Chu Thời Bùi khiến Hạ Trí chấn động quá lớn, đến mức quên luôn cả việc bên cạnh còn có Cố Dị. Lúc này, cậu mới nhớ đến sự hiện diện của anh ta, quay sang nhìn, nhất thời không biết nên nói gì.

Cố Dị rất chu đáo, mỉm cười nói với cậu: \”Có bạn đến thì về trước đi.\”

Ở bên Cố Dị luôn thoải mái và dễ chịu. Dù lúc nãy còn trêu đùa cậu, nhưng lúc này anh ta lại không để cậu rơi vào tình huống khó xử.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.