Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch – Chương 33: Có chút say – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 16 lượt xem
  • 8 tháng trước

Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch - Chương 33: Có chút say

Chương 33:

Không lâu sau, Cố Dị đã mang cơm nóng cùng thuốc cảm mang đến.

Lúc này, Hạ Trí cũng không tiện đuổi người ta đi nữa, chỉ yên lặng ngồi trên ghế sô pha ăn cơm.

Cố Dị rất tự tin với tay nghề nấu ăn của mình. Nhìn thấy Hạ Trí cúi đầu ăn, anh ta nhanh chóng đảo mắt một vòng quanh phòng khách, sau đó đến bên máy lọc nước pha một cốc thuốc cảm cho cậu.

Chiếc cốc được đặt nhẹ nhàng trước mặt, Hạ Trí nhìn chất lỏng màu nâu đen bên trong, ngẩng đầu nhìn Cố Dị.

Cố Dị dùng cử chỉ dịu dàng ra hiệu: [Ăn xong thì uống thuốc, máy trợ thính sạc đầy nhớ đeo vào, trừ lúc đi ngủ thì không được tháo ra lung tung. Tôi ở ngay phòng bên cạnh, có chuyện gì cứ gõ cửa. Nhớ lưu số điện thoại của tôi vào nhé.]

Hạ Trí không hiểu nổi những người như Cố Dị. Cậu từng có vài giáo viên dạy ngôn ngữ ký hiệu, nhưng cũng chỉ là quan hệ thầy trò bình thường. Họ chỉ đến dạy xong thì rời đi, chẳng ai quan tâm nhiều hơn thế.

Thấy Hạ Trí nhìn mình một cách mơ hồ, Cố Dị không nhịn được mà ra hiệu thêm lần nữa: [Hiểu rồi thì gật đầu đi.]

Lúc này Hạ Trí mới chậm rãi gật đầu.

Thấy vậy, Cố Dị hài lòng nở nụ cười. Đứa nhỏ này ít khi đáp lời người khác, thói quen này thật không tốt. Phải tiếp xúc với mọi người nhiều hơn, bước ra khỏi cái vỏ bọc của mình mới được.

Những ngày sau đó, Cố Dị vẫn đều đặn ghé qua, kiểm tra xem cậu có uống thuốc không, mang theo vài món ăn hoặc một bát canh nóng. Hạ Trí từ chối mấy lần, nhưng đối phương chỉ cười nói:

\”Tôi cũng chỉ lo cậu bị bệnh mà còn ăn đồ ngoài hoài thì không tốt. Đợi cậu khỏe lại, muốn ăn cũng không có cơ hội nữa đâu.\”

Lúc này Hạ Trí mới ra hiệu: [Tôi biết nấu ăn.]

Cố Dị có chút bất ngờ. Anh ta thấy Hạ Trí còn nhỏ, ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài, đồ dùng trong nhà hầu như chưa từng động đến. Hơn nữa, nhìn tổng thể thì có vẻ cậu xuất thân từ gia đình khá giả, thuộc kiểu người được nuông chiều, chẳng phải lo lắng chuyện cơm nước. Vì vậy, anh ta đã mặc định rằng cậu không biết nấu nướng.

Nghe Hạ Trí nói vậy, anh ta có hơi bán tín bán nghi, bật cười trêu: \”Vậy à? Nếu đã nói thế, tôi có vinh hạnh được nếm thử tay nghề của cậu không?\”

Ban đầu, Cố Dị chỉ nói đùa, không nghĩ rằng Hạ Trí sẽ đáp lại. Nhưng không ngờ cậu lại giơ tay ra hiệu [Được]

Về đến nhà, Cố Dị liền nhận được tin nhắn từ Hạ Trí.

Hạ Trí: [Tôi tên là Hạ Trí, không phải Hạ Chí.]

Nhìn dòng tin nhắn ấy, Cố Dị không nhịn được bật cười. Mặc dù anh ta cũng chẳng rõ vì sao mình lại vui đến vậy, nhưng khóe môi cứ vô thức cong lên. Sau đó, anh ta sửa lại tên trong danh bạ.

Hạ Trí tình cờ phát hiện Cố Dị lưu nhầm tên mình trong điện thoại, mãi đến khuya mới nhớ ra phải đính chính. Gửi tin nhắn xong, cậu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.