Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch – Chương 22: Vừa rồi em định làm gì? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 18 lượt xem
  • 8 tháng trước

Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch - Chương 22: Vừa rồi em định làm gì?

Chương 22: 

Năm nay với Hạ Trí mà nói trôi qua rất nhanh, mười tám tuổi của cậu cứ thế lặng lẽ qua đi.

Chẳng có gì đọng lại, ngoại trừ một cái tên, đã cắm rễ thật sâu trong lòng cậu.

Mùng Một Tết, Hạ Trí nói với Chu Thời Bùi rằng cậu muốn đến thăm cha mẹ.

Ban đầu, cậu chỉ định thông báo một tiếng, nhưng không ngờ Chu Thời Bùi lại nói: \”Chiều nay tôi rảnh, sẽ đi cùng em.\”

Khi hai người đến nghĩa trang, họ phát hiện trước mộ phần của cha mẹ Hạ Trí có dấu vết của tiền giấy vừa được đốt, bên cạnh còn có một bó hoa tươi.

Rõ ràng, đã có người đến trước họ.

Ngoài người nhà họ Hạ ra thì còn ai khác vào đây nữa?

Chu Thời Bùi nhìn Hạ Trí một cái.

Hóa ra, bọn họ vẫn nhớ đến cha mẹ cậu, chỉ là không thích Hạ Trí, không coi cậu là người một nhà mà thôi.

Nhưng Hạ Trí chẳng cảm thấy gì.

Cậu lặng lẽ cúi xuống, đặt bó hoa trong tay trước bia mộ.

Cha mẹ cậu và những người anh chị em kia có tình cảm rất tốt, nhưng đó là tình cảm của họ.

Nó không liên quan gì đến cậu.

Muốn xây dựng một mối quan hệ bình thường với Hạ Trí, vừa tốn công vừa tốn sức.

Người nhà họ Hạ cho rằng cậu lạnh nhạt, thiếu cảm xúc, chẳng gần gũi với ai, kiểu người như thế nuôi cũng chẳng thân.

Mà tình thân, đâu thể chỉ dựa vào huyết thống để duy trì?

Vốn dĩ, giữa cậu và họ đã chẳng có bao nhiêu tình cảm ngay từ đầu.

Chu Thời Bùi ở bên cạnh cậu một lúc, sau đó hai người cùng rời khỏi nghĩa trang.

Đi được một đoạn, Hạ Trí lặng lẽ nắm lấy tay hắn, bàn tay cậu lạnh buốt.

Chu Thời Bùi hơi nghiêng đầu nhìn cậu nhưng cũng không nói gì.

Khi đến trước xe, Chu Thời Bùi mở cửa ghế phụ cho Hạ Trí.

Lúc này cậu mới chịu buông tay, ngoan ngoãn lên xe.

Mấy ngày Tết, Chu Thời Bùi không có nhiều thời gian dành cho Hạ Trí.

Dù ông cụ nhà họ Chu đã lui về không quản chuyện nữa, nhưng bề ngoài vẫn phải làm tròn trách nhiệm.

Hơn nữa, nhà họ Chu còn một đống họ hàng xa, hắn không thể để mẹ hắn một mình gánh vác hết mọi thứ. Vậy nên hôm đó, Chu Thời Bùi chỉ đưa Hạ Trí về nhà rồi rời đi, cũng không xuống xe.

Đây là cái Tết yên tĩnh nhất từ trước đến nay của Hạ Trí.

Nhưng cậu cũng không cảm thấy lạnh lẽo hay cô đơn.

Mọi năm, nhà cậu lúc nào cũng đông đúc, nhưng cậu vẫn thích ở một mình trong phòng hơn. So với sự náo nhiệt, cậu vẫn thích yên tĩnh hơn, không ai làm phiền, chỉ là… nếu Chu Thời Bùi có ở đây thì tốt rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.