Chương 21:
Thành phố vừa có một trận tuyết rơi, không lớn cũng không nhỏ. Mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm.
Hạ Trí ngồi bên bệ cửa sổ, lặng lẽ nhìn những bông tuyết bay lả tả ngoài trời.
Chu Thời Bùi nói sẽ về sau một tháng, nhưng giờ đã gần hai tháng mà vẫn chưa thấy bóng dáng. Mọi thứ dường như chẳng thay đổi, nhưng cũng có chút gì đó đã khác đi.
Cậu nhận ra rằng, thì ra dù không có Chu Thời Bùi bên cạnh, cậu cũng không còn gặp ác mộng nữa. Nhưng cậu vẫn giữ thói quen ngủ trong phòng của hắn vào mỗi tối.
Cậu không muốn nói chuyện này cho Chu Thời Bùi biết.
Chu Thời Bùi đang ở nước ngoài, hiếm khi liên lạc với cậu. Thỉnh thoảng cậu gọi điện hoặc nhắn tin, phần lớn chỉ nhận lại hai chữ: \”Đang bận.\”
Chắc hẳn hắn thực sự rất bận, giống như cha mẹ cậu khi xưa.
Dạo gần đây, cậu hay nghĩ về những chuyện cũ, những ký ức vụn vặt. Có nhiều thứ đã mơ hồ, thậm chí có những chuyện cậu không còn nhớ rõ, chỉ là nghe cha mẹ kể lại.
Từ nhỏ, cậu đã phải đeo máy trợ thính. Chính xác là từ mẫu giáo hay tiểu học thì cậu không còn nhớ nữa.
Có lần, máy trợ thính của cậu bị rơi hỏng, nhưng cha mẹ đều đi công tác. Họ dặn có gì thì báo với người giúp việc, nhưng người người giúp việc đó chẳng bao giờ để tâm đến cậu.
Ngoài chuyện lo ba bữa cơm và đưa đón cậu đến trường, còn lại hầu như không thấy bóng dáng bà ta đâu.
Mỗi lần cậu cố gắng nói chuyện, người giúp việc đều tỏ ra thiếu kiên nhẫn, suốt ngày hối thúc cậu. Vì thế, chuyện máy trợ thính bị hỏng cũng không ai hay biết-bà ta căn bản chẳng thèm nghe cậu nói gì.
Vì không nghe được, cậu thường xuyên nói sai.
Cậu không hiểu giáo viên đang giảng gì, không biết bạn bè nói gì. Dần dần, có người bắt đầu nhận ra điểm đặc biệt này của cậu.
Họ coi cậu như một trò đùa, cố tình trêu chọc, cười nhạo, chờ xem cậu bối rối, lúng túng.
Hạ Trí không nghe được những lời họ nói, nhưng cậu có thể nhìn ra biểu cảm trên gương mặt họ.
Từ đó, cậu dần dần học cách tránh đi ánh mắt của người khác, cũng không còn nói chuyện với bất kỳ ai nữa.
Mãi đến khi giáo viên nhận ra sự bất thường, thì đã là mấy tuần sau đó.
Lúc mời phụ huynh lên gặp, cha mẹ cậu vẫn đang ở nước ngoài, do chênh lệch múi giờ nên không nghe được điện thoại. Cuối cùng, người đến trường là người giúp việc.
Lúc này, bà ta mới ý thức được mình đã gây ra chuyện lớn, liền tìm cách nói dối cả hai bên.
Với giáo viên, bà ta nói mọi thứ không có gì nghiêm trọng.
Với cha mẹ cậu, bà ta bảo rằng cậu vẫn ổn.
Sau đó, bà ta quay sang trách mắng cậu, đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu cậu, trong khi bản thân chẳng hề quan tâm đến cậu dù chỉ một chút.