Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch – Chương 14: Tặng hoa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 17 lượt xem
  • 8 tháng trước

Thành Nghiện – Mộc Tây Tây Trạch - Chương 14: Tặng hoa

Chương 14: 

Lộ An Hòa rời đi, trong phòng chỉ còn lại Hạ Trí và Chu Thời Bùi.

Hạ Trí đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn hắn, không hề có động tác nào.

Chu Thời Bùi thấy cậu cứ đứng bất động nhìn mình như vậy, không khỏi đưa tay day nhẹ huyệt thái dương, giọng trầm thấp mà ôn hòa: \”Em chờ lâu chưa?\”

Hạ Trí gật đầu.

\”Lần sau nếu tôi chưa về, em cứ ngủ trước đi, không cần đợi tôi.\” Chu Thời Bùi nói, giọng điệu vẫn ôn hòa như mọi khi. Trước đây hắn chưa từng nói câu này với Hạ Trí, không biết là vô tình hay cố ý, nhưng hắn vẫn luôn ngầm mặc nhận việc cậu đợi mình.

Hắn không thể lý giải hành động của chính mình, nhưng đúng là hắn đã bỏ qua một chuyện—việc chờ đợi hắn khiến Hạ Trí bị ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày. Đặc biệt là khi chờ đợi đến tận khuya mà không thấy hắn về, ít nhiều cũng sẽ có cảm giác thất vọng, đó là lẽ thường tình, hắn không nên phớt lờ điều đó.

Lần này, Hạ Trí thậm chí còn không gật đầu hay lắc đầu, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Dù ánh mắt ấy không hề mang theo oán trách hay trách cứ, nhưng Chu Thời Bùi lại cảm thấy có chút áy náy. Cuối cùng, hắn nói: \”Vậy thế này, lần sau nếu tôi về muộn, tôi sẽ báo trước cho em, được không?\”

Hạ Trí im lặng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng gật đầu.

Chu Thời Bùi nhìn cậu. Thật ra, từ trước đến nay, chưa từng có ai khiến hắn chủ động báo cáo hành trình của mình. Hạ Trí có lẽ là ngoại lệ duy nhất.

\”Được rồi, nghỉ ngơi đi, tôi đi tắm đây.\” Nói xong, hắn xoay người định rời đi. Có lẽ vì đã dỗ dành xong nên cơn say cũng vơi đi không ít.

Thấy vậy, Hạ Trí theo bản năng bước lên vài bước, tay không cầm điện thoại nên vô thức dùng thủ ngữ để diễn đạt điều gì đó.

Chu Thời Bùi nhìn cậu, không hiểu, chỉ có thể yên lặng chờ đợi.

Hạ Trí chợt sững lại, nhận ra đối phương không hiểu ý mình, liền lặng lẽ buông tay xuống, trong mắt thoáng qua một tia mất mát.

Ngay sau đó, Chu Thời Bùi giơ điện thoại ra trước mặt cậu.

Hạ Trí ngước lên, hơi ngạc nhiên.

\”Muốn nói gì thì gõ từ từ.\” Giọng hắn vẫn bình thản, như thể chuyện này chẳng có gì đáng để bận tâm.

Hắn luôn kiên nhẫn với cậu.

Hạ Trí nhìn màn hình điện thoại, im lặng một lúc mới chậm rãi gõ xuống một dòng chữ: [Anh có cần tôi giúp gì không?]

Thực ra, không thể nói chuyện đúng là một bất tiện. Không phải ai cũng hiểu thủ ngữ, việc nhắn tin thì lại càng phiền phức hơn. Điện thoại lúc nào cũng phải mang theo bên người, mà mỗi khi muốn diễn đạt điều gì dài dòng, tốc độ soạn tin sẽ chậm hơn rất nhiều, chưa kể đôi lúc còn chẳng thể biểu đạt trọn vẹn suy nghĩ của mình.

Cách giao tiếp như vậy thực sự rất mất thời gian, không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để chờ đợi.

Lâu dần, ngoại trừ cha mẹ, Hạ Trí rất ít khi giao tiếp với người khác. Cậu chỉ nói những gì thật sự cần thiết, cũng cố gắng tối giản ngôn từ, tránh thể hiện cảm xúc của mình trong câu chữ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.