Chương 11:
Những đêm gần đây, đèn trong phòng ngủ của Chu Thời Bùi luôn sáng. Hạ Trí thường ngồi trong phòng chờ hắn, bất kể khuya đến đâu, cậu cũng đợi hắn về rồi mới đi ngủ.
Hôm nay, Hạ Trí nghĩ rằng buổi tối Chu Thời Bùi sẽ không về, nên cậu đã tắt đèn đi ngủ từ sớm.
Khi Chu Thời Bùi trở về, nhìn thấy căn phòng chỉ có ánh trăng nhàn nhạt hắt vào, tĩnh mịch mà phảng phất chút lạnh lẽo, hắn có chút không quen.
Hắn bật đèn trong phòng lên. Ánh đèn phủ lên khuôn mặt đã rũ bỏ vẻ ôn hòa thường ngày, để lộ ra sự mệt mỏi và xa cách.
Ánh mắt Chu Thời Bùi hướng về phía giường, dừng lại trên chăn đệm của mình—nơi đó hơi nhô lên thành một đường cong nhỏ. Nhìn sang chăn của Hạ Trí thì lại ngay ngắn nằm ở một bên, chẳng có ai dùng.
Cậu chạy qua ngủ trêm giường hắn.
Thậm chí còn thừa cơ chiếm luôn cả gối của hắn, cuộn mình thật chặt trong chăn, ngay cả đầu cũng vùi vào trong đó, không biết có thấy ngột ngạt không.
Chu Thời Bùi đi đến, khẽ cúi người, nhẹ nhàng kéo chăn xuống, để lộ gương mặt say ngủ không hề hay biết của cậu. Đôi mắt khép lại, hàng mi dài phủ xuống một bóng râm nhàn nhạt, đôi môi đỏ tươi, khuôn mặt xinh đẹp vì bị ủ trong chăn quá lâu mà mang theo sắc hồng nhạt.
Lúc kéo chăn, ngón tay hắn vô tình lướt qua má cậu. Da cậu mềm mịn, ấm áp.
Hạ Trí trong lúc ngủ mơ nhíu mày một chút, Chu Thời Bùi cứ tưởng mình đã đánh thức cậu, không ngờ cậu chỉ đơn giản là đưa bàn tay nóng hổi từ trong chăn ra, nắm lấy tay hắn, đặt lên trước ngực rồi ngoan ngoãn bất động.
Chẳng mấy chốc, nhịp thở đều đặn lại vang lên.
Cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, Chu Thời Bùi cúi đầu nhìn. Sự xa cách và mỏi mệt trên người hắn dần tan đi, lông mày cũng thả lỏng hơn nhiều.
Có người bên cạnh, đêm nay dường như không quá tệ.
Lẽ ra hôm nay hắn định ăn tối xong sẽ về ngay.
Nhưng Giang Luật nói đã lâu chưa đi thăm mẹ hắn, thế nên cùng đi với hắn. Khi ăn cơm, hai người còn trò chuyện về chuyện tìm người yêu cho hắn. Mẹ hắn cười hiền lành, ánh mắt đầy yêu thương, nói rằng hy vọng hắn có người bên cạnh bầu bạn.
Thế nhưng sau bữa ăn, bà đột nhiên lo lắng hỏi hắn: “Sao muộn thế rồi mà cha con vẫn chưa về?”, rồi cứ lặp đi lặp lại rằng muốn đợi chồng về.
Chu Thời Bùi và Giang Luật đều hiểu rõ tình hình. Hắn bảo Giang Luật về trước, còn mình thì ở lại với mẹ, cùng bà “chờ cha về nhà”.
Mãi đến khuya, khi mẹ hắn dần dần mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, Chu Thời Bùi mới kiên nhẫn đắp chăn cho bà, dặn dò người chăm sóc trong nhà một hồi, sau đó lái xe về. Khi ấy đã gần mười một, mười hai giờ đêm.
Về bệnh tình của mẹ, phần lớn thời gian Chu Thời Bùi đều tỏ ra bình tĩnh và ôn hòa.
Năm đó, sau khi cha hắn qua đời, mẹ hắn chịu đả kích lớn về tinh thần. Lúc đó, hắn vừa tiếp quản nhà họ Chu, không thể lo chu toàn mọi thứ.