Trần Y ở gần đó nên cũng nghe thấy lời chú nhỏ nói, cô đỏ mặt, vội vàng tự giác lùi ra, còn thuận tiện gạt tay Văn Trạch Tân. Văn Trạch Tân nghiêng đầu nhìn cô vài giây rồi đưa tay qua, ôm lấy eo cô kéo về phía mình. Trần Y giãy giụa một cái, đầu gối quỳ trên ghế.
Văn Trạch Tân vùi đầu vào cổ Trần Y, giọng nói rất thấp, trả lời: \”Con sẽ đi nói chuyện với bên nhà họ Tiêu, chú yên tâm.\”
Chú nhỏ ở bên kia nghe thấy một chút động tĩnh bên này, nhưng cũng lười quản, chỉ nói: \”Lúc tiếp xúc với Tiêu Tòng phải chú ý một chút, không nên quá cứng nhắc. \”
\”Dạ.\”
Hơi thở và đôi môi mỏng của anh ở ngay cổ, cảm giác hơi thở lúc anh nói chuyện càng rõ ràng, Trần Y che miệng, một lúc lâu vẫn không dám lên tiếng. Vách ngăn phía trước cũng dựng lên, xe đang di chuyển trên đường, đầu ngón tay anh lật tài liệu, tiếp tục nói chuyện với chú, cũng không biết đã nói chuyện bao lâu.
Trần Y cảm thấy đầu gối đã cứng ngắc.
Văn Trạch Tân cúp máy, ngước mắt nhìn cô một cái, thấy cô che miệng, dáng vẻ có chút ngốc nghếch. Anh cười khẽ một tiếng, Trần Y cúi đầu nhìn anh, vội vàng xuống ghế: \”Anh còn cười.\”
Văn Trạch Tân đóng tài liệu rồi lấy tai nghe Bluetooth ra, tiện tay đặt sang một bên, sau đó dùng ngón tay gẩy sợi tóc của cô. Rồi đột nhiên anh ấn vai cô, đặt cô lên ghế, rướn người hôn lên cổ cô.
Xe lao nhanh như tên bắn, quang cảnh của thành phố Hội Thành lướt qua hai bên cửa kính. Tiếng động ở ghế sau không tính là lớn, sợi dây buộc tóc lỏng lẻo của cô rơi xuống, mái tóc dài xõa tung trên vai. Văn Trạch Tân chống lên trán cô, đầu ngón tay nâng lên, cài nút áo sơ mi cho cô.
Chiếc xe từ từ dừng lại, rất yên tĩnh.
Giang Thần đang ngồi trên ghế lái và chị Lệ đều yên lặng ngồi im.
Cho đến khi Văn Trạch Tân đưa tay gõ cửa chắn.
Lúc này Giang Thần và chị Lệ mới xuống xe đi về phía cốp sau, bắt đầu vận chuyển hành lý. Trần Y trừng mắt nhìn Văn Trạch Tân một cái, anh cầm dây thun đưa cho cô. Trần Y đoạt lấy, buộc tóc mình lên. Văn Trạch Tân cầm áo khoác dưới chân lên rồi phủi phủi, sau đó mặc vào cho cô.
Trần Y buộc tóc xong, cô liếc nhìn điện thoại một chút, phát hiện trên cổ có một mảng đỏ hồng. Cô cắn răng, lại tháo dây thun xuống, tóc tai bù xù.
Văn Trạch Tân nhướng mày mỉm cười, anh cầm túi xách của Trần Y, mở ra.
Trần Y nói: \”Không cần tìm, hôm nay em không mang theo kem che khuyết điểm.\”
Văn Trạch Tân dừng lại, kéo khóa kéo lên, nói: \”Lên lầu rồi bôi.\”
Trần Y: \”… Ồ.\” Cô đẩy cửa xe rồi bước xuống, Văn Trạch Tân đi xuống từ bên kia. Trần Y đóng cửa xe lại, vuốt thẳng tóc, vừa ngước mắt lên thì lập tức sửng sốt.
Kiến trúc của con hẻm này rất cổ kính, thực sự có giá trị lịch sử, nhưng điểm không tốt duy nhất là mỗi lối vào cầu thang đều không có bất kỳ cửa chống trộm an toàn nào.
Lần trước nếu có một cửa chống trộm an toàn thì đã có thể ngăn cản Lưu Nguyệt Nga, có thể sau khi Trần Y chạy vào, khóa trái cửa sẽ tốt hơn một chút. Lần này, mỗi lối vào cầu thang trong hẻm đều được lắp đặt cửa chống trộm màu xanh lá cây. Trần Y ở đây cũng an toàn, cửa chống trộm rất mới, có chút không hợp với kiến trúc của căn nhà này.