Vợ chồng hôn môi xong, mấy người bên kia đã chơi mạt chược, tiếng mạc chược không ngừng vang lên.
Trần Y đi xung quanh tìm dây chun của mình, Văn Trạch Tân vươn tay ôm lấy cô, một tay đẩy ghế sô pha sang một bên, cúi người cầm một sợi dây chun màu đen từ trong đó ra.
Trần Y thở phào một hơi, cô nhanh chóng cầm lấy, tiện tay buộc hết tóc lên. Văn Trạch Tân dùng ngón tay lau khoé môi cô như thể đang lau vệt nước trên đó, cũng như thể lại muốn hôn lần nữa.
Trần Y luống cuống, vội vàng quay đầu.
Văn Trạch Tân dừng lại, anh cười thành tiếng, quay mặt cô lại rồi nhìn cô.
Trần Y buộc tóc thành hai ba vòng xong thì lập tức đứng dậy, kéo anh nói: \”Chúng ta cũng đi chơi đi, ban nãy em xem cũng muốn qua bên kia chơi bi lắc.\”
Cô có thể cảm nhận được loại nhiệt huyết này. Hồi ở câu lạc bộ biện luận của trường đại học chính là loại cảm giác này, bạn một câu tôi một câu, hai bên khẩu chiến, biện luận đến mức có thể toát mồ hôi.
Cảm giác lâu lắm rồi.
Văn Trạch Tân đứng dậy, một tay đút vào túi quần, tay kia bị cô kéo đi tới chỗ bàn bi lắc. Ở bên cạnh, Thường Tuyết, Thẩm Hách, Thẩm Lẫm, Cố Trình, bốn người họ đang chơi mạt chược. Nhiếp Tư đứng sau lưng bạn gái nhìn họ chơi, thỉnh thoảng nhúng tay vào.
Còn Tiêu Nhiên đang ở bên kia dựa vào ghế chơi điện thoại, thỉnh thoảng lại gửi voice chat, nhìn một cái là biết có lẽ là đang nói chuyện với bạn gái?
Trần Y xắn tay áo lên, cúi người cầm chặt tay cầm xoay.
Văn Trạch Tân đứng ở đối diện, anh cúi người, sau đó bắt đầu đánh bóng.
Trần Y chưa từng chơi trò này, mấy lần đều đá hụt, Văn Trạch Tân thảy bóng lại cho cô, bóng của Trần Y lăn tới chỗ anh thì anh đều bỏ qua, giả vờ không nhìn thấy.
Trần Y cầm tay cầm, chuẩn bị một phát đá trúng.
Kết quả bóng bị lệch sang một bên, còn bị kẹt.
Trần Y: \”…\”
Văn Trạch Tân thấy thế, cười nhẹ một tiếng: \”Từ từ thôi.\”
Trần Y liếc anh một cái.
Hiếm khi Văn Trạch Tân có được kiên nhẫn, Trần Y được cổ vũ, lại tiếp tục chơi. Văn Trạch Tân luôn chơi cùng cô, hầu như không dùng sức ngăn cản cô mà chỉ để cô vui chơi thỏa thích.
Ở bên cạnh, Nhiếp Tư nhìn thoáng qua một cái, rốt cuộc cũng hiểu Văn Trạch Tân thực sự đã dành hết mọi sự dịu dàng cho Trần Y.
Nào là nhường bóng, chơi cùng, còn không dùng sức, thỉnh thoảng còn giúp đỡ. Quả thực chính là đại thần cùng kẻ chẳng biết gì vượt qua rào cản. Nhiếp Tư nhướng mày, anh ta thừa nhận, về điểm này anh ta rất khó làm được.
Bộp.
Trần Y vào một trái.
Cô không dám tin, nhìn về phía Văn Trạch Tân. Trong mắt Văn Trạch Tân chứa đầy ý cười, anh nói: \”Vào rồi.\”