Văn Trạch Lệ nhìn bố mình một chút, thực ra có thể thấy rõ ràng trong nháy mắt đó vẻ mặt của bố cứng đờ. Ông cúi đầu bấm mở video để xem lại, chỉnh âm lượng lớn nhất, câu thoại này được phát lại hết lần này đến lần khác, nghe rất rõ ràng. Lời này quả thật liên quan đến ông cụ Văn, Lâm Tiếu Nhi cũng cảm thấy hơi mờ mịt, bà quay đầu nhìn chồng rồi lại nhìn con trai lớn nhà mình.
\”A Lệ, con có thể nghe ra cái gì à?\”
Văn Trạch Lệ nói: \”Con không biết.\”
\”Hay là chờ bố nói một chút với chúng ta?\”
Văn Tụng Tiên hoàn toàn không ngờ rằng trong đoạn video còn có câu thoại này, nếu biết trước thì ông sẽ không để Văn Trạch Lệ quay hình lại. Ông im lặng, nhất thời cũng không biết nên nói như thế nào. Ông chần chừ cũng có ý của chính bản thân ông. Đã nhiều năm như vậy, ông cụ cũng đã qua đời.
Vậy thì…
Thế nhưng bây giờ Văn thị ổn định, hai đứa con trai đều phát triển rất tốt, có ông cụ làm nền lúc trước thì mới có ngày hôm nay. Nói cho cùng thì đây cũng là bố mình, ông có nên…
\”Nói đi.\” Một âm thanh trầm ổn truyền từ cổng đến, mấy người trong phòng ăn đồng loạt nhìn sang, lập tức trông thấy chú nhỏ Văn cởi áo khoác dài màu đen, lộ ra chiếc áo may màu đen bên trong. Quản gia nhận áo khoác của chú ấy, sau khi treo xong thì vội vàng lui xuống.
Mấy người giúp việc khác cũng đồng loạt rời đi dưới sự ra hiệu của quản gia.
Hiện tại chỉ còn lại người trong nhà.
Chú nhỏ Văn nhìn Văn Tụng Tiên, nói: \”Ông cụ đã qua đời, mấy năm nay nhà họ Văn rất bình yên, hai đứa nhỏ cũng phát triển rất tốt. Cả hai đều đã thành gia lập nghiệp, đều là người một nhà, có chút uất ức cũng không thể để nó chịu đựng cả một đời. Mẹ và anh trai nó cũng nên biết rõ một chút.
Sau khi nghe xong, Lâm Tiếu Nhi và Văn Trạch Lệ cùng nhìn về phía Văn Tụng Tiên.
Văn Tụng Tiên thả lỏng vai, ông chống trán, một lúc lâu sau mới nói: \”Tôi đi lấy ít đồ.\”
Nói xong, ông đứng dậy đi lên tầng. Văn Trạch Lệ nhìn chú nhỏ nhà mình một chút, đột nhiên hỏi: \”Con nhớ có một năm, Trạch Tân bị chú nhỏ đưa đi một khoảng thời gian, lúc ấy là đi làm gì ạ?\”
Chú nhỏ Văn nhìn cháu trai lớn, chú ấy cầm điếu thuốc hút, không trả lời. Chỉ một sau, Văn Tụng Tiên đi từ trên tầng xuống, để một túi văn kiện trong suốt lên bàn.
Lâm Tiếu Nhi ngồi gần đó, bà cúi đầu nhìn thì thấy một tấm CT thuộc về Văn Trạch Tân. Không chỉ có tấm CT mà còn có cộng hưởng từ, siêu âm, còn có nội soi dạ dày các loại, tất cả đều là của Văn Trạch Tân. Lâm Tiếu Nhi lập tức cứng đờ cả người lại, bà cầm túi văn kiện lên, run rẩy mở ra.
\”Đây là cái gì? Nó đi làm nhiều kiểm tra như vậy lúc nào?\”
Tờ đơn rơi từ túi văn kiện ra, Văn Trạch Lệ cầm lên xem, liếc mắt thì thấy đây là phiếu khám sau khi bị thương, chảy máu dạ dày, chấn động não, gãy xương sườn, vân vân.
Mà tất cả những tờ phiếu này đều là của Văn Trạch Tân.
Văn Trạch Lệ xiết chặt tay, đột nhiên nhìn về phía Văn Tụng Tiên: \”Bố! Đây là cái gì!\”