Lâm Tiếu Nhi kế bên Văn Dao phản ứng lại, cười nói: \”Đang họp gia đình à? Mọi người cứ tiếp tục đi, chúng tôi chờ ở tầng dưới.\”
Bà kéo Văn Dao và Thẩm Tuyền, sau đó nháy mắt với Văn Trạch Lệ và Văn Tụng Tiên. Văn Trạch Lệ cười ha ha, khoác vai bố mình rồi xoay người đi xuống lầu. Anh ta còn nói: \”Cố lên.\”
Văn Trạch Tân đen mặt, nói với Giang Thần: \”Đóng cửa, cậu cũng ra ngoài đi.\”
Giang Thần thở dài một tiếng, lập tức đi ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.
Rầm.
Trong thư phòng chỉ còn lại sự yên tĩnh.
Trần Y xoa xoa mặt: \”Sao mẹ và họ lại tới đây?\”
Văn Trạch Tân vươn tay nắm lấy tay cô rồi kéo cô đến trước mặt mình, anh nâng cằm lên chặn môi cô lại, trằn trọc hôn: \”Em ra ngoài chào hỏi họ đi, không cần quan tâm đến anh.\”
Trần Y ngẩng đầu nhìn anh. Trong phòng sách không bật đèn, hô hấp giao nhau, Trần Y đưa tay ôm cổ anh, Văn Trạch Tân nhướng mày, nâng mông cô.
\”Hửm?\”
Trần Y vỗ bả vai anh: \”Anh ngoan ngoãn một chút.\”
Văn Trạch Tân sửng sốt, lập tức cười khẽ một tiếng.
\”Được.\”
Trần Y buông anh ra, cô đứng dậy đi ra ngoài, nhân tiện đóng cửa lại. Cô đứng ở trên lan can nhìn xuống. Bên dưới lầu, mấy người Lâm Tiếu Nhi hầu như không thường xuyên đến đây, một là vì Văn Trạch Tân không thích lắm, hai là trong khoảng thời gian sau khi kết hôn, tình cảm giữa vợ chồng Văn Trạch Tân vẫn không ổn định, Lâm Tiếu Nhi nghĩ vậy nên muốn cân nhắc một chút.
Lần này người một nhà đến hoàn toàn không có gánh nặng, chị Lệ cũng vội vàng đi tới rót trà, vui vẻ hòa thuận. Văn Dao nhìn cách bài trí của căn nhà, cô ấy vô cùng yêu thích. Cô ấy cảm thấy anh hai của mình quả là có phẩm vị, cho dù thay đổi đồ nội thất thì trông vẫn rất hợp với tông màu này. Văn Dao cầm điện thoại lên hết chụp chỗ nọ lại chụp chỗ kia.
Giang Thần xuống lầu vội vàng chào hỏi bọn họ. Anh ta quan sát nét mặt của bọn họ, không biết vừa rồi bọn họ có nghe được chút nào hay không, nhưng sắc mặt của bọn họ đều khá ổn định, trong lòng Giang Thần thở phào nhẹ nhõm, chắc là vẫn chưa kịp nghe thấy gì. Anh ta chào hỏi chị Lệ một tiếng, sau đó đi trước.
Gia đình đoàn tụ, một người ngoài như anh ta không thích hợp cho lắm.
Thật ra Trần Y cũng thấy hơi bất an, tâm trạng cũng phức tạp, không biết mẹ, Văn Trạch Lệ, Thẩm Tuyền và Văn Dao có nghe thấy hay không. Nhưng cô nhìn thấy dáng vẻ lúc này của bọn họ thì cũng đoán được rằng chắc là bọn họ không nghe thấy. Cô cũng đi xuống lầu, Thẩm Tuyền đang dựa vào sô pha nghịch điện thoại, mỉm cười nhìn cô.
Lâm Tiếu Nhi tiến lên khoác cánh tay Trần Y, cười hỏi: \”Nó phạm sai lầm gì à con?\”
Trần Y cười nói: \”Vâng, một ít chuyện nhỏ.\”
Lâm Tiếu Nhi che miệng cười.
Văn Dao nhảy tới, cũng kéo cánh tay Trần Y, nói: \”Chị dâu, cả nhà chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi? Đặc biệt tới đón anh chị đấy.\”