Tân Hôn – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 25 lượt xem
  • 7 tháng trước

Tân Hôn - Chương 7

Thông báo Wechat không chỉ hiện lên một lần, cứ một chốc một lát màn hình báo tin lại sáng. Chiếc điện thoại màu đen của anh lập tức bị tin nhắn đến hiện lên chiếm trọn màn hình.

Có thể cảm thấy sự sốt ruột của đầu bên kia. Trần Y thấy thế, không hiểu sao trong lòng lại có chút đắc ý. Chiếc Porsche cứ thế chậm rãi chạy vào gầm gara.

Lúc Trần Y xuống xe, cô nhìn  chiếc túi trong tay, chút cảm giác đắc ý đó hơi trùng xuống. Cô đưa túi cho Văn Trạch Tân: \”Anh muốn ăn à?\”

Văn Trạch Tân nới lỏng cà vạt quay đầu lại nhìn, dường như mới nhớ đến chiếc túi này, anh giơ tay nhìn đồng hồ, rủ mắt nhìn qua: \”Sắp tới giờ cơm tối rồi, đợi lát nữa nguội rồi lại không ngon, vứt nó đi đi.\”

Trần Y sửng sốt, cô nhìn anh.

Khuôn mặt đàn ông lạnh lùng, cầm lấy tay cô, giọng nói không kiên nhẫn: \”Tắc đường lâu quá, phiền.\”

Phòng tập Yoga mà cô nằm ở trong Quốc Mậu, vừa ra cửa là tắc đường. Cô còn tưởng người đàn ông này bởi vì Lâm Tiêu Sanh vừa nãy cố ý tới thăm dò nên mới tức giận, hóa ra cũng không phải, chỉ vì tắc đường mà thôi.

Quá lạnh lùng.

Trần Y thuận tay ném túi bánh su kem đi. Nhìn thấy một chiếc bánh rớt ra ngoài, màu sắc bơ kem matcha tan mát, trong lòng Trần Y lại có hơi đắc ý.

Cô thu hồi tầm mắt, được Văn Trạch Tân dắt lên lầu.

Chị Lệ đã làm xong cơm chiều, bốn món mặn một món canh vẫn còn nóng hổi. Hai người ngồi xuống bàn ăn, Trần Y gắp miếng xương sườn trước mặt vào bát Văn Trạch Tân.

Văn Trạch Tân nhìn cô, khoé môi khẽ nhếch lên.

Lúc này, tiếng di động từ điện thoại màu đen trên mặt bàn vang lên, đánh vỡ sự yên lặng. Văn Trạch Tân nghiêng đầu nhìn rồi thu hồi tầm mắt, cúi đầu ăn cơm.

Vẻ mặt không rõ ràng, nhưng cũng chẳng có tí dao động nào.

Trần Y lướt mắt nhìn qua màn hình di động, thấy trên màn hình xuất hiện một dãy số.

Là Lâm Tiêu Sanh gọi tới.

Cô cũng thu hồi tầm mắt, cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Tiếng di động cứ chốc chốc lại vang lên, Văn Trạch Tân vẫn không nhận điện thoại, Trần Y nắm chặt đôi đũa, cũng không nói gì.

Cô đứng dậy múc canh. Khi cô đặt bát canh xuống trước mặt người đàn ông, đang định thu tay lại thì Văn Trạch Tân duỗi tay nắm lấy bàn tay cô đùa nghịch: \”Tôi không uống canh này, ngấy.\”

Trần Y \”À\” một tiếng rồi nói: \”Vậy tự em uống vậy.\”

Cô bê bát canh đi.

Bàn tay cũng thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Văn Trạch Tân thấp giọng cười một tiếng, di động lại vang lên, đầu ngón tay của anh ấn xuống, cũng đồng nghĩa với việc không nhận.

Trần Y bưng bát canh lên uống một ngụm, mắt nhìn vào màn hình di động đã tối lại, mới chầm chậm dịch chuyển tầm mắt, trên mặt cô không có bất kỳ cảm xúc nào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.