Khi Trần Y tỉnh lại, hoàng hôn đã buông xuống, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, chiếu xuống bệ cửa sổ. Cô mơ màng nhìn Văn Trạch Tân đang xem tài liệu.
\”Anh…\”
Giọng nói vừa phát ra, Văn Trạch Tân lập tức để tài liệu xuống, nâng cằm cô lên: \”Tỉnh rồi à?\”
Tiếp đó, tay của anh đỡ cánh tay của cô, Trần Y nhìn tài liệu rồi nói: \”Ừm, lén lút xem.\”
Văn Trạch Tân: \”…\”
Anh cười nhẹ một tiếng: \”Mới xem vài dòng thôi, vẫn chưa xem bao nhiêu đâu.\”
Trần Y lườm anh một cái.
Bàn tay to của anh dùng sức ôm eo của cô kéo đến bên cạnh. Trần Y xoay người lấy điện thoại, nhìn xem, hơn 5 giờ: \”Trợ lý Giang và bác sĩ Lương đều đi rồi à?\”
\”Ừ.\”
Trần Y: \”Anh hạ sốt rồi hả?\”
\”Hạ rồi.\”
Trần Y gật đầu, vẫn có chút mơ hồ mà xuống giường. Văn Trạch Tân cũng xuống giường theo, lập tức đi qua ôm cô rồi nói: \”Chợp mắt thêm một lát nhé?\”
Trần Y ngáp một cái, lắc đầu: \”Thôi.\”
Văn Trạch Tân gật đầu, cúi người lấy điện thoại ở tủ đầu giường, gọi điện thoại cho chị Lệ: \”Đi lên dọn phòng một chút.\”
Vừa rồi Trần Y đang ngủ, Văn Trạch Tân dặn dò chị Lệ quét dọn nhưng cũng không bảo chị làm ngay lập tức, sợ quấy rầy đến giấc ngủ của Trần Y. Trần Y nhìn Văn Trạch Tân: \”Làm gì mà quét dọn vậy?\”
Văn Trạch Tân để ống nghe điện thoại xuống, tiến lên ôm eo của cô: \”Hôm nay trong phòng nhiều người.\”
Trần Y: \”À.\”
Văn Trạch Tân cười một tiếng, ôm cô đi ra ngoài. Chị Lệ xách theo công cụ quét dọn đi lên, trên người còn mặc một bộ quần áo chống bụi, kiên quyết diệt sạch hết kể cả là một sợi tóc rơi trong phòng ngủ chính.
Trần Y sững sờ: \”Chị Lệ, chị đây là?\”
Chị Lệ nhìn Văn Trạch Tân, sau đó nhìn Trần Y, cười nói: \”Phu nhân, dưới tầng có nấu nước đường, xuống dưới uống đi.\”
Trần Y: \”À, vất vả cho chị rồi.\”
\”Không vất vả, nên làm thôi.\” Chị Lệ nói xong đi ngay vào phòng ngủ chính. Trần Y nhìn một chút, lại nhìn Văn Trạch Tân: \”Bọn họ đều nuông chiều tật xấu của anh.\”
Văn Trạch Tân không lên tiếng, ôm cô xuống tầng.
Xuống đến tầng một, ánh nắng bên ngoài chiếu vào phòng khách nhỏ và phòng khách lớn. Văn Trạch Tân đưa Trần Y đến ghế sô pha, Trần Y ngồi xuống, có chút thoải mái mà dựa vào phía sau.
Cổ hơi đau nhức.
Cô cầm lấy tài liệu ôn thi ở trên ghế sô pha lật xem.
Đầu ngón tay Văn Trạch Tân xoa bóp cổ của cô mấy lần, hỏi: \”Em ăn chút trái cây không?\”
Trần Y lắc đầu: \”Không ăn.\”
Văn Trạch Tân lại ấn xuống cổ cô một cái, lập tức cúi người, thấp giọng nói: \”Tối nay anh nấu cơm cho em ăn.\”