Bác gái kia nói xong thì hung hăng nắm lấy ống quần của Trần Y, bắt đầu khóc lóc vừa cầu xin vừa phóng đại. Gì mà Quan Thế Âm Bồ Tát hạ phàm, vừa nhìn đã biết cô là người tốt, mẹ con chúng tôi ở Hội Thành kiếm sống không dễ dàng. Thằng bé còn nhỏ, cho nó một cơ hội đi, cầu xin cô.
Bà ta vừa nói vừa nhìn Trần Y, ý đồ dùng nước mắt để cảm hóa Trần Y.
Như Mộng ở một bên thấy thế cũng thán phục, rốt cục cô ấy đã hiểu vì sao bác gái này lại năm lần bảy lượt lén lút trốn ở chỗ tối nhìn trộm Trần Y.
Xem ra ngoại trừ muốn cầu xin thương tình thì còn âm thầm quan sát Trần Y nữa.
Quả nhiên, bác gái này nói tiếp: \”Cô là một người tốt như vậy, lại là luật sư, đã gặp rất nhiều người đau khổ như vậy, nhất định có thể thông cảm cho chúng tôi đúng không?\”
Như Mộng thiếu chút nữa cười ra tiếng.
Xem ra vẫn chưa quan sát hết được, bỏ qua chữ kế toán trước văn phòng công ty kế toán, trực tiếp xem phu nhân là luật sư. Người xung quanh cũng tụ tập ngày càng nhiều, bất kể là cửa hàng hay người qua đường xem kịch vui hay bàn luận đều có đủ. Trần Y thì bị nhìn và bị cầu xin cũng cảm thấy xấu hổ, bác gái kia còn dùng sức nắm chặt ống quần của cô.
Hôm nay cô có hơi hối hận vì đã mặc quần, cô lùi lại rồi nhìn Văn Trạch Tân. Văn Trạch Tân cũng nhìn ra bác gái này có tính toán mà đến đây, xem ra là cố ý cầu xin Trần Y ở trước mặt anh.
Anh đút hai tay vào túi quần, đối mặt với đôi mắt của vợ mình.
Cô hướng ánh mắt cầu cứu anh.
Đôi mắt đẹp như vậy, rõ ràng chỉ là một chút bối rối nhưng mang theo ánh nước trong suốt, đẹp đến mức động lòng người. Lúc này tâm trạng của Văn Trạch Tân ngược lại đã khá hơn, đầu ngón tay anh gãi lông mày.
Trần Y không ngờ mình nhìn anh lâu như vậy, vậy mà anh vẫn không tới giải vây. Hơn nữa chuyện nghiêm trọng như vậy, tại sao anh lại càng ngày càng thích thú vậy chứ.
Trần Y không nhịn được mà liên tục rụt chân mình lại: \”Dì ơi, dì đừng như vậy. Dì cầu xin tôi cũng vô dụng, chuyện này không phải do tôi làm, dì phải tìm anh ấy.\”
Sao mà cô không nghe ra tin tức từ trong miệng bác gái này được. Bác gái này tuy rằng nói năng lộn xộn, nhưng rất rõ ràng là để ý tới cô, nói không chừng bác gái này chờ đến hôm nay để diễn kịch ở trước mặt nhiều người như vậy.
Trần Y nghĩ tới đây, lại nói: \”Dì cầu xin tôi cũng vô dụng thôi.\”
\”Cô không phải là vợ của cậu ta sao?\” Tiếng khóc của bác gái dừng lại, đột nhiên hét lên.
Trần Y: \”Vâng, nhưng cũng có người vợ không quản được chồng…\”
\”Quản được.\” Giọng nói quen thuộc mà trầm thấp kia truyền tới, lời nói đến miệng của Trần Y dừng lại, cô không dám tin ngẩng đầu nhìn Văn Trạch Tân.
Có thể phá đám như vậy à?
Văn Trạch Tân giơ tay nới lỏng cổ áo, có hơi nóng, giọng điệu anh lạnh lùng, nói: \”Dì cầu xin cô ấy, cầu xin đến khi tôi cảm thấy vui vẻ thì tôi có thể cân nhắc buông tha cho con trai dì \”