Bên này im lặng vài giây, sau đó Văn Trạch Tân giơ điện thoại lên, đặt bên môi nói: \”Cô ấy muốn ăn thì con có thể mua cho cô ấy.\”
Lâm Tiếu Nhi ở đầu dây bên kia khi nghe thấy giọng nói của con trai mình thì sửng sốt, sau đó lập tức nói: \”Con mua của con, mẹ mua của mẹ, khi ăn vị không giống nhau.\”
\”Hả? Không đúng, sao con lại ở chỗ Y Y…\” Lâm Tiếu Nhi còn chưa nói xong thì Văn Trạch Tân đã không còn kiên nhẫn nghe nữa, anh đưa điện thoại cho Trần Y.
Cô cầm lấy, có chút xấu hổ, xoay người đặt điện thoại trên bàn ở phòng bếp, vừa nấu mì vừa nói: \”Mẹ.\”
\”Ái chà, Y Y, lát nữa con nhớ nói rõ địa chỉ cho mẹ, mẹ không chỉ gửi sầu riêng cho con đâu, mẹ còn định gửi cho con một ít đồ ăn nữa.\”
\”Không cần đâu mẹ, bên này cái gì cũng có hết.\”
\”Cũng đúng, hôm nay nhìn môi trường bên kia cũng không tồi, rất thích hợp để ở.\” Lâm Tiếu Nhi nói như vậy nhưng trên thực tế vẫn cảm thấy Trần Y ở thủ đô tốt hơn, ít ra muốn gặp thì có thể gặp. Khi biết Văn Trạch Tân đuổi theo đến Hội Thành, trái tim treo lơ lửng của Lâm Tiếu Nhi lập tức rơi xuống.
Sau đó lại nhìn thấy video Văn Trạch Tân quỳ gối, Lâm Tiếu Nhi vô cùng hy vọng con trai mình có thể quỳ nhiều hơn, đưa con dâu trở về, mới có thể nhớ mãi vị sầu riêng.
Bà nghĩ thầm, quỳ sầu riêng như vậy thì hơi tàn nhẫn, với tính tình Y Y thì chắc chắn sẽ mềm lòng.
Nghĩ đến hai đứa con trai đều quỳ như vậy để đưa vợ trở về, Lâm Tiếu Nhi cũng không biết làm sao. Nhưng có thể ôm con dâu trở về cũng là một chuyện tốt, bà là mẹ phải ủng hộ.
Trần Y cười nói: \”Vâng, bên này rất thích hợp để sống, kiến trúc tương đối đặc sắc, đồ ăn cũng không khác ở thủ đô lắm.\”
Bên ngoài.
Văn Trạch Tân dựa vào sô pha, nhìn người phụ nữ vừa bận rộn trong bếp vừa nói chuyện phiếm, nhìn đến không chớp mắt. Một lúc sau, Trần Y cúp điện thoại, hai tay cô bưng ra một bát mì bò cà chua nóng hổi thơm phức. Vừa mới ra ngoài cô đã nhìn thấy người đàn ông ngồi trên tay ghế sô pha, hai chân bắt chéo, hai tay để trong túi quần.
Cô sửng sốt, hỏi: \”Anh nhìn đủ chưa?\”
Văn Trạch Tân để chân xuống, đứng lên kéo ghế ra rồi ngồi đối diện bàn ăn: \”Đủ chỗ nào đâu?\”
Trần Y: \”…\”
Cô ngồi xuống, cầm lấy đôi đũa, chuẩn bị ăn.
Nhưng động tác vẫn dừng lại.
Cô ngước mắt lên nhìn anh.
Văn Trạch Tân gãi lông mày, thu hồi tầm mắt, rủ mắt ấn vào điện thoại, nói: \”Em ăn của em đi.\”
Trần Y chớp mắt, sau đó cúi đầu, bắt đầu ăn.
Văn Trạch Tân ngước mắt nhìn cô, hơi nóng xông lên gương mặt cô, bởi vì nóng nên cô dừng lại một chút, khẽ há miệng. Anh nhìn vài giây sau đó cúi đầu nhìn điện thoại.
Soạn tin trên điện thoại.
[Hai mươi giây sau gọi điện thoại đến, nói là có người quanh quẩn dưới lầu khách sạn.]