Trợ lý Giang kinh ngạc, hận không thể chọc mù mắt mình ngay tại chỗ.
Cái bàn phím này là lúc mới xuống xe sếp kêu anh ta sang tiệm linh kiện kế bên mua, mới tinh, khi lên lầu anh ta tháo vỏ hộp bên ngoài ra, còn có cả sách hướng dẫn sử dụng.
Anh ta vẫn còn mơ hồ, không biết sếp định làm gì.
Bây giờ…
À, hiểu rồi.
Nhưng mà.
Rầm.
Phu nhân lại không cảm động, trực tiếp đóng cửa lại. Toàn bộ hành lang bỗng chốc rơi vào trạng thái yên ắng hơn, cửa đóng làm ánh sáng mờ đi rất nhiều.
Trợ lý Giang vô thức nhìn sếp, đầu gối kia thật sự đang quỳ trên bàn phím gập ghềnh, trợ lý Giang thậm chí không dám thở mạnh.
Mà Văn Trạch Tân đang quỳ kia lại cách cửa rất gần, gương mặt bị gió lúc đóng cánh cửa thổi vào. Anh nghiêng đầu, sau đó quay mặt nhìn về phía cửa, anh nói với Trợ lý Giang: \”Điện thoại.\”
Trợ lý Giang hoàn hồn, lập tức đưa điện thoại cho anh.
Văn Trạch Tân nhận lấy, cúi đầu bấm số của [Cô ấy], gọi đi.
Sau khi đóng cửa, Trần Y dựa lên cửa, bình tĩnh lại. Nếu không phải do khuôn mặt của Văn Trạch Tân có độ nhận diện cực cao, hiện tại còn lóe lên trong đầu cô thì Trần Y đang nghi ngờ bản thân bị mộng du.
Anh muốn làm gì?
Lúc này điện thoại trong tay cô vang lên khiến Trần Y tỉnh táo lại, cô cúi đầu nhìn, là Văn Trạch Tân gọi. Cô dừng lại, bắt máy, đặt bên tai nhưng không nói gì.
\”Em có đang nghe không?\” Giọng người đàn ông truyền tới, rất trầm. Trần Y không phản ứng.
Đầu bên kia cũng im lặng trong vài giây, nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở của nhau. Sau vài giây nữa, giọng nói của anh lại vang lên: \”Lần quỳ này là anh hy vọng chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu.\”
Đêm tối, giọng Văn Trạch Tân càng nhỏ hơn.
Trần Y: \”Anh muốn bắt đầu lại là bắt đầu lại à?\”
Văn Trạch Tân không trả lời cô, anh thấp giọng nói: \”Anh là người thích nắm quyền kiểm soát, em là người anh chọn thì em phải là của anh.\”
Trần Y cười lạnh lùng.
Người đàn ông ở đầu dây bên kia không quan tâm đến tiếng cười nhạt của cô mà tiếp tục: \”Nhưng em cũng đã dạy anh rằng hôn nhân là chuyện giữa hai người. Khi ấy gia đình muốn anh liên hôn, tổng cộng có 16 nhà, nhà họ Trần không có trong đó. Anh đã chọn nhà họ Trần và cũng đã chọn em, tiếc là mẹ anh lại nhầm lẫn, đến nhà người bà gặp là Trần Ương, nên nghĩ đó là Trần Ương.\”
\”Cũng may sau này mẹ anh lỡ miệng nói ra, anh mới biết là nhầm người, anh đã chọn lại em. Khi đó một phần là do thấy em thật thà, hiền dịu, còn nguyên nhân chính nằm ở ký ức còn lưu lại thời cấp ba.\”
Trần Y mím chặt môi.
\”Đáng tiếc lúc đó đối với anh, tình yêu là thứ xa xỉ chưa từng nghĩ tới. Anh đặt hết tham vọng về quyền kiểm soát và chiếm hữu lên người em, cho đến khi xảy ra vụ việc ở nhà họ Trần, cho đến ngày hôm qua, chút thói xấu này của anh vẫn không đổi. Có được người mình thích như tắm gió xuân, sở thích của anh đều là sự kiểm soát và chiếm hữu. Tới hôm nay anh thậm chí vẫn như cũ, không cảm thấy bản thân đã làm gì sai.\”