Tân Hôn – Chương 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 7 tháng trước

Tân Hôn - Chương 36

Những người họ hàng đó đều là ác quỷ. Trần Ương đã phí hết tâm tư để thiết lập mối quan hệ với họ, muốn lôi người chú út đã nuôi nấng cô ta suốt bao năm qua xuống, cuối cùng lại bị cắn trả, thật không công bằng mà.

Trần Ương ngây người nhìn Trần Y, trong đầu không tự chủ được mà nhớ lại những ngày tháng đó. Không sai, tính cách của chú thím út và Trần Y có phần mềm yếu, tuy nhiên họ chưa từng đối xử tệ bạc với cô ta, Trần Y ngược lại còn nhiều lần nhường nhịn cô ta, chú thím út thì càng khỏi phải nói.

Chưa bao giờ có sự bất công, thứ Trần Y có, cô ta cũng có.

Là cô ta, là cô ta đã tự tay phá hủy sự dịu dàng này. Trần Ương cúi đầu tạ tội với Trần Y: \”Chị, em xin lỗi… Em xin lỗi, cầu xin chị hãy giữ lại chút thể diện cho bố em.\”

\”Thể diện, mấy người xứng à?\” Trần Y lạnh lùng hỏi. Trần Ương nhìn cô, bất giác run sợ. Trần Y thấp giọng nói: \”Bác cả để lại cho bố tôi một mớ hỗn độn như vậy, cô còn không biết xấu hổ ở trước mặt chúng tôi diễu võ dương oai à?\”

Trần Y đứng dậy, khoanh tay nói với chị Lệ: \”Đuổi cô ta ra ngoài.\”

Đúng lúc ấy, ánh đèn xe chiếu tới rọi sang bên này, sau đó đèn chiếu xa bật sáng rọi thẳng vào người Trần Ương. Trần Ương quay đầu lại nhìn, ánh đèn chói quá khiến cô ta không thể nào mở mắt được.

Chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng lại, cửa ở hàng ghế sau mở ra, đôi chân dài của Văn Trạch Tân bước xuống. Người đàn ông mặc âu phục màu tối, bước xuống chỉnh lại ống tay áo, dáng vẻ cao lớn khiến người khác sợ hãi.

Trần Ương bất giác run lên, lại quỳ lạy Trần Y: \”Chị, chị nói một tiếng với anh rể được không…\”

Cô ta biết cầu xin Văn Trạch Tân là vô ích, cần phải cầu xin Trần Y.

Trần Y lùi lại một bước, cười lạnh: \”Cô yêu anh ấy đến như vậy thì tự đi mà cầu xin anh ấy đi.\”

Nói xong cô quay lưng bước vào nhà. Văn Trạch Tân nhìn thấy Trần Y trong bộ váy ngủ đi dép lê, vạt váy bay bay trong gió, anh đứng bên xe ngắm nhìn một hồi mới bước tới.

Tới gần thì nghe thấy câu nói này.

Anh dừng lại, nhìn xuống Trần Ương.

Trần Ương bắt gặp ánh mắt của anh, cô ta run rẩy.

Văn Trạch Tân như đang nhìn con kiến vậy, nhìn được vài giây thì thờ ơ nói: \”Cầu xin chị cô là đúng rồi, tôi chỉ nghe lời chị cô thôi, nhưng phải làm sao đây? Không thành công rồi.\”

Trần Ương ngồi gục xuống đất.

Văn Trạch Tân thu hồi ánh nhìn, đưa ngón tay gọi trợ lý Giang. Trợ lý Giang lập tức chạy qua: \”Sếp.\”

Văn Trạch Tân: \”Đưa cô ta ra ngoài xử lý.\”

\”Vâng.\”

Văn Trạch Tân nói xong thì quay người bước vào nhà, đi lên bậc thang bước vào cửa. Phòng khách lớn cùng phòng khách nhỏ đều không có người, nhưng không khí tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt, càng thêm một cảm giác dịu dàng với ngôi nhà lạnh lẽo quen thuộc này. Anh dựa vào tủ, gương mặt mang đầy ý cười, chậm rãi tháo cà vạt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.