Liêu Tịch gào xong, bầu không khí yên lặng. Bảo mẫu bưng dĩa trái cây cũng sững sờ. Vài giây sau, Liêu Tịch mới nhận ra, bản thân mình đang gào thét với ai.
Trước đây bất kể là nhận nhiều tổn thương tới mức nào, cũng chưa từng nhìn anh một cách khó chịu như vậy. Khoảng thời gian Văn Trạch Tân làm con rể của nhà họ Trần, e rằng cũng chưa từng bị đối xử như vậy. Liêu Tịch nắm chặt tay Trần Y, mím môi, khuôn mặt bà lộ ra vẻ ngang ngược và kiên cường hiếm thấy.
Bà đợi Văn Trạch Tân nổi giận.
Văn Trạch Tân bị mẹ vợ chặn lại không nói được lời nào, môi mỏng mím chặt, trong mắt nhất thời không kiên nhẫn. Nhưng giây tiếp theo nhìn thấy người phụ nữ dịu dàng đứng bên cạnh Liêu Tịch, anh nhẫn nhịn, sau đó nhẹ giọng, thì thầm nói: \”Mẹ, hãy nghe chúng con nói trước.\”
Anh nhìn Trần Y.
Cánh tay của Trần Y đang nắm tay của mẹ cô lúc này mới hơi thả lỏng. Tính tình Văn Trạch Tân không tốt, lúc nãy mẹ cô hành xử như vậy, cô cũng có chút căng thẳng.
Cô nhìn sắc mặt của Văn Trạch Tân.
Anh không hề có dáng vẻ như sẽ nổi giận.
Trần Y thở phào, dẫn Liêu Tịch đi đến bên cạnh ghế sofa, trấn an Liêu Tịch, cô kể đầu đuôi sự việc cùng với lý do tại sao Văn Trạch Tân lại đưa ra quyết định này.
Cô bỏ qua việc Văn Trạch Tân kêu cô về nhà, chỉ nói vốn dĩ là người một nhà nên cùng đứng chung một con thuyền. Liêu Tịch nghe xong, bất giác nhìn Văn Trạch Tân.
Văn Trạch Tân ngồi trên ghế sofa đơn, mặt mũi lạnh nhạt.
Liêu Tịch sợ hãi: \”Trần Ương làm như vậy, không chỉ là muốn có được thứ gì đó, nó còn muốn ngăn cách gia đình chúng ta, suýt chút nữa thì mẹ…\”
Bà không thích người con rể này, nhưng vẫn không đến mức xa cách. Bà vẫn hy vọng sau này có cơ hội vẫn là dễ hợp dễ tan. Khoé môi Văn Trạch Tân nhếch lên, anh dựa vào lưng ghế, ngón tay gãi lỗ tai, có chút không để ý, coi như là trả lời câu nói của Liêu Tịch.
Sắc mặt Liêu Tịch cũng trắng bệch theo. Bà nắm tay Trần Y tìm kiếm hơi ấm, Trần Y nắm lại, lúc này Liêu Tịch lại nói: \”Thực ra chúng tôi đã nghĩ từ lâu rồi, cho dù cuối cùng giao Trần Thị cho cậu thì không có gì là không được. Nếu cậu và Trần Y ly hôn thì chúng tôi sẽ từ bỏ Trần Thị.\”
Ngón tay Văn Trạch Tân dừng lại, anh giương mắt nhìn qua.
\”Mẹ, mẹ nói lại một lần nữa đi.\”
Liêu Tịch: \”Ly hôn, chúng tôi luôn cảm thấy hai người sớm muộn cũng sẽ ly hôn, vậy nên chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần từ bỏ Trần Thị bất cứ lúc nào.\”
Dưới áp lực của ánh mắt kia, Liêu Tịch cũng nói xong. Văn Trạch Tân để tay xuống, đặt ở trên tay vịn, chậm rãi siết thành nắm đấm sau đó lại chậm rãi buông ra, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh. Anh nhìn từ trái qua phải, đầu tiên là nhìn Trần Khánh, sau đó là Liêu Tịch, cuối cùng dừng lại trên mặt Trần Y
Cô mím môi không nói gì, có thể coi là một sự đồng ý ngầm.
Cách nghĩ của gia đình này vẫn không thay đổi một chút nào, rất cố chấp đối với việc ly hôn. Khoé môi Văn Trạch Tân giật giật nói: \”Con không muốn ly hôn.\”