Em của quá khứ mới quan tâm anh có yêu em hay không. Có một chiếc xe muốn tiến vào tiểu khu, đèn xe thoáng chiếu đến, Trần Y quay đầu nhìn về phía Văn Trạch Tân, đôi mắt người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm cô như trước.
Trần Y đưa tay ra: \”Đưa thẻ cho em.\”
Văn Trạch Tân thực sự bối rối trước câu nói cuối cùng này của Trần Y, đôi môi mỏng của anh mím lại, không nhúc nhích.
Trần Y ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm.
Văn Trạch Tân rủ mắt xuống, mấy giây sau anh đặt thẻ vào trong lòng bàn tay cô. Đầu ngón tay Trần Y vừa mới chạm vào tấm thẻ, bàn tay lớn của Văn Trạch Tân liền thu lại, bao bọc lấy tay cô cùng với cả tấm thẻ. Giọng nói anh trầm thấp: \”Đông Thị có một công ty nghiên cứu phát minh, thuộc sở hữu của nhà họ Văn và nhà họ Thẩm, chỗ đó có thể mô phỏng em và anh của quá khứ. Dành ra một ngày, anh dẫn em đi, anh sẽ xin lỗi em trong quá khứ.\”
Trần Y hơi sửng sốt nhìn anh.
Vẻ mặt người đàn ông rất nghiêm túc.
Trần Y: \”Máy móc là máy móc, không phải là lòng người.\”
Nói xong, cô dùng sức rút tay về. Tấm thẻ sắc bén, Văn Trạch Tân sợ làm Trần Y bị thương, anh buông lỏng tay trước, kết quả sức lực Trần Y vẫn quá lớn, tấm thẻ tàn nhẫn cứa vào lòng bàn tay của Văn Trạch Tân.
Những giọt máu lập tức trào ra.
Trần Y liếc mắt nhìn.
Văn Trạch Tân nhíu mày, đút tay vào túi quần. Trần Y thu lại ánh mắt, quay người đi vào tiểu khu. Cô lờ mờ nhìn thấy móng tay anh bị bật ra một bên.
Lờ mờ mà thôi, nói không chừng là nhìn lầm.
Trần Y không nghĩ nhiều, đi lên bậc tam cấp, tiến vào hành lang.
Người đàn ông cao lớn cũng không rời đi ngay, cửa xe ở đằng sau mở ra, trợ lý Giang tiến tới nhìn đầu ngón tay anh đang chảy máu, móng tay mắc ở trong thịt.
\”Sếp, xử lý đầu ngón tay một chút đi.\” Trợ lý Giang nhỏ giọng khuyên nhủ.
Tay đứt ruột xót, cũng không biết vừa rồi sếp ở nhà làm gì, tại sao lại dùng sức đến mức móng tay đều bật lên hết rồi. Văn Trạch Tân không nhúc nhích cũng không đáp lại, anh ngẩng đầu nhìn tòa nhà cách đó không xa. Thấy đèn sáng lên, anh hỏi: \”Căn hộ Thẩm tổng tặng kia ở tầng mấy?\”
Trợ lý Giang: \”Ở tầng sáu, 602.\”
Văn Trạch Tân: \”Được.\”
Nói xong, anh quay người, rút tay ra, cúi đầu nhìn đầu ngón tay một chút, vẻ mặt không đổi.
Vào cửa, Trần Y dựa vào cửa đứng một lúc, sau đó mới chậm rãi bắt đầu đổi giày. Sau khi thay xong, Trần Y hết sức bình tĩnh cầm áo ngủ đi vào tắm. Khi nước nóng chảy xuống, tạt vào trên mặt, Trần Y bỗng nhiên hơi chớp mắt, hốc mắt mơ hồ có chút đỏ.
Anh cái người này, thật phiền.
Phiền quá đi mất.
Đối với lời anh nói, Trần Y không tin chút nào.
Chỉ một thời gian ngắn như vậy mà anh đã yêu cô sao? Trong lòng Trần Y cười lạnh, hốc mắt đỏ từ từ biến mất. Cô bình tĩnh lại, tắm xong ra ngoài, Trần Y tiếp tục xem tài liệu ôn thi.