Khoảng chừng mười mấy giây sau, Văn Trạch Tân ngồi trên băng ghế, cơ thể lùi về sau, dựa vào tủ âm tường, nhắm mắt lại, cánh tay khoác lên trên bàn trang điểm, đầu ngón tay trống rỗng cầm lấy nhẫn cưới đeo vào.
Ấn đường người đàn ông nhíu chặt, dạ dày hơi quặn đau.
Lại trong chốc lát, Văn Trạch Tân dựa vào bên cạnh, tựa vào trên cánh tay, đôi mắt nhìn nhẫn kim cương ở đầu ngón tay một hồi lâu.
Lúc này điện thoại vang lên.
Văn Trạch Tân ngước đôi mắt lên, chút đau đớn kia ở đáy mắt lập tức biến mất sạch sẽ, anh đưa tay cầm điện thoại di động: \”Alo.\”
Tiếng nói trầm thấp khàn khàn.
Trợ lý Giang ở đầu bên kia nói: \”Sếp, bác sĩ Lương đến rồi, anh ở đâu vậy?\”
Đầu ngón tay Văn Trạch Tân xoay nhẫn kim cương, nhìn nó rồi nói: \”Anh ấy đến làm gì?\”
\”Đến làm gì? Cậu cho rằng anh học chút kiến thức hộ lý lại có thể làm giải phẫu cho mình rồi à? Để cậu truyền nước biển, không phải để cậu rút ra!\” Giọng nói hổn hển của Lương Hiện từ đầu bên kia vang lên.
Văn Trạch Tân nhíu lông mày: \”Không sao.\”
\”Cậu là bác sĩ à? Có sao hay không sao thì nói là được chắc? Đang ở đâu? Đến xem cho cậu một chút.\” Sắc mặt Lương Hiện đen lại, anh ta có dự cảm tuyệt đối Văn Trạch Tân sẽ không thành thật truyền nước biển. Nghĩ đến Trần Y ở đây thì càng không có khả năng thành thật, cho nên anh ta mới thừa dịp nghỉ ngơi giữa giờ chạy đến nhìn xem.
\”Không cần, đợi lát nữa thì đi đi, anh về bệnh viện trước đi.\” Văn Trạch Tân nói xong muốn cúp điện thoại, nhưng anh đột nhiên dừng lại, nói: \”Để Giang Thần nghe điện thoại đi.\”
Lương Hiện: \”…\”
Một giây sau, điện thoại rơi vào trong tay trợ lý Giang.
\”Sếp?\”
Văn Trạch Tân ngồi thẳng người, nắm chặt nhẫn kim cương nói: \”Còn có ý kiến gì không?\”
Trợ lý Giang sửng sốt mấy giây mới phản ứng lại lần này có lẽ thất bại rồi, anh ta chần chừ một lúc rồi nói: \”Sếp, không thì anh hỏi thêm các anh em của anh xem sao?\”
\”Đại thiếu không dễ tham khảo, dù sao Thẩm tổng cũng tự mình ra tay. Lời nói của Tiêu tiểu thiếu gia xem chừng sẽ chỉ có thô bạo. Cố đại thiếu vừa nhìn thì không bớt lo như anh, nhưng mà mấy vị thiếu gia ở Lê Thành không giống thế! Bọn họ chắc chắn có cách.\” Chỉ cần đừng để sếp hỏi lại tên cẩu độc thân là anh ta đây, anh ta cảm thấy có thể hy sinh hết các thiếu gia khác.
Văn Trạch Tân cười lạnh: \”Lê Thành? Lúc này Hứa Điện đang là tình hình gì?\”
Giọng nói của trợ lý Giang nhỏ đi nhiều: \”… Không tốt lắm.\”
Văn Trạch Tân lại cười lạnh, lập tức cúp điện thoại. Ánh mắt của anh lần nữa rơi vào trên nhẫn kim cương, kim cương bên trên nhẫn cưới phát sáng, lúc chuyển động hơi có vòng sáng.
Lúc này điện thoại lại ting ting vang lên.
Tin nhắn trong nhóm bạn tốt Wechat liên tiếp nhảy lên.