Tân Hôn – Chương 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 7 tháng trước

Tân Hôn - Chương 24

Trợ lý Giang theo sát tiến đến, tay cầm áo khoác âu phục, có chút vội vàng, sau khi nhìn thấy Trần Y thì cung kính kêu một tiếng: \”Phu nhân.\”

Một tiếng phu nhân này càng làm cho những người khác cả người phát run, nhất là Lâm Tiêu Sanh. Cô ta quay đầu nhìn Trần Y, cơ thể căng thẳng của Trần Y thoáng thả lỏng.

Cô từ từ đặt ly xuống.

Đáy cốc đập vào bàn trà mịn màng, tạo ra một âm thanh rõ ràng. Lúc này Văn Trạch Tân mới đi tới, anh đi tới phía trước bàn trà, đôi mắt lạnh lùng quét qua bàn một vòng.

Mấy cái ly bày trước mặt Trần Y đã trống rỗng, trong không khí toàn mùi vị nồng nặc của Remy Martin.

Anh thấp giọng hỏi: \”Uống bao nhiêu ly rồi?\”

Là hỏi Trần Y. Cổ Trần Y đã đỏ lên, cô cố gắng chống đỡ ý chí, trả lời: \”Ba ly.\”

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt xinh đẹp có ánh nước mơ hồ, đẹp và mềm mại, lại mang theo một cảm xúc khác không thể diễn ra.

Văn Trạch Tân nhìn cô.

Trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, ba năm trung học, trường đại học và sau khi tốt nghiệp như gần như xa kết nối lại, cuối cùng là khi làm đám hỏi. Hai gia đình ngồi nói chuyện với nhau, cô ngồi đối diện, bộ dáng mềm mại không nói một tiếng nào.

Anh rủ mắt xuống, bả vai trong nháy mắt hơi sụp xuống.

Đó là ý tứ đã thừa nhận.

Trợ lý Giang ở phía sau chứng kiến tất cả, nghĩ thầm bác sĩ Lương nói rất đúng, sếp vẫn luôn cố gắng chống đỡ. Anh không phải vì không thích tức giận nên cố gắng chống đỡ, mà là bởi vì yêu không muốn thừa nhận cho nên cố gắng chống đỡ.

May mắn là anh ta không tự tiện làm chủ, tự mình chạy tới đón phu nhân.

Văn Trạch Tân nhấc mắt lên, hơi nghiêng người, nói với trợ lý Giang: \”Gọi người mở hầm rượu ra, tôi muốn mời mấy người Lâm tiểu thư uống rượu.\”

Đám người Lâm Tiêu Sanh nghe được lời này, theo phản xạ muốn đứng lên, Lâm Tiểu Sanh kêu lên: \”Trạch Tân!\”

\”Cô gọi tôi là gì?\” Văn Trạch Tân nhìn lại, nhướng mày hỏi.

Lâm Tiêu Sanh hơi phát run, cô ta nhìn về phía Trần Y: \”Em… em mời chị dâu uống rượu mà thôi, em cũng không làm gì cả. Lần trước chị ấy mời em ăn cơm, lần này em mời chị ấy uống rượu, không phải là việc nên làm à?\”

Đầu lưỡi Văn Trạch Tân chạm xuống gò má, không trả lời cô ta, anh nghiêng đầu nhìn qua, nhìn thấy điện thoại Trần Y rơi xuống đất.

Lâm Tiêu Sanh không nói được câu nào, bối rối muốn đứng dậy. Lúc này, mấy người đàn ông mặc đồng phục màu đen đi vào, một người trong đó đè bả vai Lâm Tiêu Sanh lại, ấn cô ta ngồi trở về.

Văn Trạch Tân xoay người lại, một tay để trong túi, khom lưng nhặt chiếc điện thoại màu đen kia lên. Anh đặt điện thoại di động ở chỗ áo sơ mi, lau chùi, lại quay trở về đưa cho Trần Y.

Trần Y đưa tay lấy chiếc điện thoại di động kia, đầu ngón tay chạm vào, hung hăng cầm lấy. Văn Trạch Tân cúi người hỏi: \”Y Y, em muốn mời rượu sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.