Cửa vừa mở ra là không ngăn được những người đàn ông mạnh mẽ này, Văn Trạch Lệ ôm hoa nhanh chân đi vào, những người đàn ông còn lại ngoài cửa nối gót ồn ào vào theo. Đoàn phù rể có không ít người ánh mắt như có như không nhìn về phía Trần Y dịu dàng xinh đẹp đi đầu.
Cả người sườn xám màu hồng nhạt này tựa như gió xuân thổi qua trái tim của không ít đàn ông, ở trong lòng khua lên một tia gợn sóng.
Trần Y lôi kéo đám người Thường Tuyết tránh ra nhường đường, đứng phía bên phải.
Văn Trạch Tân đè cửa lại, đứng ở bên trái, thân hình cao lớn. Hôm nay anh chỉ là đoàn phù rể, áo sơ mi trắng và quần dài, cổ áo hơi mở. Cặp mắt đào hoa đi qua đám người trước mặt, rơi vào trên mặt người phụ nữ ở đối diện kia.
Đoàn phù rể và phù dâu gây rối hò hét ầm ĩ, khắp nơi đều là vẻ mặt vui mừng.
Thường Tuyết mấy lần phát hiện ánh mắt của người đàn ông đối diện nhìn qua, cô ấy chần chừ muốn nói với Trần Y, thế nhưng ngẫu nhiên nhìn lại, lại phát hiện Văn Trạch Tân đã cúi đầu vừa nói vừa cười với người khác.
Như có như không.
Chẳng qua dáng dấp của Văn Trạch Tân thật tuấn tú, cũng ngang ngửa Tiêu Nhiên.
Thường Tuyết thấp giọng nói với Trần Y: \”Cậu nói xem, công tử lông bông của tứ đại gia tộc này đều đẹp mắt như vậy, cũng khó trách không ít thế gia tiểu thư chỉ muốn gả cho họ.\”
Cô ấy đây là có cảm giác mà biểu đạt ra, nói về đám người Lam Thấm và Lâm Tiêu Sanh.
Trần Y cúi đầu cười: \”Ừm, đúng thế.\”
Dáng dấp đẹp mắt lại có tiền với quyền, địa vị lại cao, lại đều không phải là con tôm mềm, tất nhiên người người sẽ tranh nhau cướp đoạt làm đối tượng thông gia. Thường Tuyết thở dài: \”Cũng may Nhiếp Tư là người tốt.\”
Trần Y lại cười một tiếng.
Nhiếp Tư cũng là công tử của tứ đại gia tộc mà.
Văn Trạch Lệ cuối cùng cũng ôm được người đẹp về, Trần Y với Thường Tuyết trong tay ôm ô đỏ cùng với xách theo giỏ đỏ đi theo sau lưng Văn Trạch Lệ xuống cầu thang.
Tiếng vọng trong cầu thang đều là tiếng bước chân.
Phía sau, tiếng cười nói của đám đàn ông truyền đến, giọng nói của Văn Trạch Tân trầm thấp từ tính, thỉnh thoảng chen vào hai câu, rất là êm tai. Nhất thời Trần Y có chút hoảng hốt.
Giống như hồi đó đi học, đi xuống tầng học tiết thể dục, bọn anh ở phía sau nói chêm vào chọc cười, các cô ở phía trước nói về mỹ phẩm dưỡng da rồi nói về theo đuổi thần tượng, cũng có đứa con gái vừa làm bộ nói chuyện phiếm vừa chú ý động tĩnh phía sau.
Hồi đó, cô cũng như vậy.
Nếu như thời gian có thể vĩnh viễn dừng ở một khắc này vậy thì tốt, không có những chuyện phía sau này. Trần Y cúi đầu nhìn giỏ đỏ, Thường Tuyết ở bên cạnh cô nói: \”Ha ha, mình nhớ tới trước kia lúc đi học.\”
Trần Y ngẩng đầu nhìn Thường Tuyết, đáy mắt hàm chứa ý cười, quả nhiên không phải một mình cô có ý nghĩ này.
Phía sau, tiếng cười của đám đàn ông dừng lại, chỉ còn lại vẻ tựa như cười mà không phải cười nơi đáy mắt, sau đó ánh mắt rơi vào người phụ nữ mặc sườn xám màu hồng nhạt trong ngực ôm giỏ đỏ phía trước.