Văn Tụng Tiên nhìn thấy con trai mình như vậy, bất đắc dĩ nói: \”Làm người không thể ích kỉ như thế.\”
Ngón tay thon dài đang ngắm nghía điếu thuốc lá dừng lại, Văn Trạch Tân ngẩng đầu, nghiêng người dựa vào tay vịn của ghế sô pha, nhìn bố mình nhưng ánh mắt lại rơi trên bóng dáng xinh đẹp ở cửa phòng bếp. Mấy giây sau, anh thu hồi tầm mắt, giọng điệu lạnh lùng: \”Nếu đã chọn làm thông gia thì chịu đựng thôi.\”
Chịu đựng này là nói Trần Y hay nói chính anh thì không ai biết cả.
Văn Tụng Tiên nhíu mày.
Chỉ một lúc sau, bữa ăn đã sẵn sàng, Lâm Tiếu Nhi kêu hai người vào ăn cơm. Hai bố con tự dập tắt điếu thuốc trong tay rồi đứng dậy, Văn Tụng Tiên nhìn con trai mình nói: \”Hôm nay con hút rất nhiều thuốc.\”
Văn Trạch Tân chỉnh tay áo sơ mi, thấp giọng nói: \”Vâng.\”
\”Trước đây con không hút nhiều như vậy.\”
Văn Trạch Tân cười: \”Gần đây tự nhiên muốn hút.\”
Văn Tụng Tiên không lên tiếng, con mình như thế nào ông vẫn hơi hiểu rõ. Từ nhỏ Văn Trạch Tân đã rất tiết chế, tự có kỷ luật, anh làm chuyện gì cũng đều có mục đích. Chuyện hút thuốc này là trong một tiệc rượu vào một năm kia, có người kín đáo đưa cho anh, mà lúc ấy người đó chính là cấp trên của chú nhỏ nhà họ Văn.
Việc đưa thuốc hút này có chút ý châm chọc. Văn Trạch Tân nhận lấy, cúi đầu ngắm nghía hai lần, một giây sau liền nhận lấy bật lửa của người bên cạnh, đốt lên, bắt đầu hút.
Anh chưa từng học cách hút nhưng lúc này nhìn qua lại thấy vô cùng thành thạo.
Sau khi xảy ra chuyện này, Văn Tụng Tiên và Lâm Tiếu Nhi đi tìm anh thì nhìn thấy Văn Trạch Tân đang ở trong phòng nghỉ hút hết điếu này đến điếu khác, anh đang luyện tập.
Nhà họ Văn thanh danh hiển hách, nhưng ngay cả như vậy thì vẫn sẽ gặp phải những chuyện không thể vượt qua, mà những chuyện này sau này đều do Văn Trạch Tân chịu đựng.
Kể từ đó anh cũng học được cách hút thuốc, nhưng thường là khi cần mới hút.
Như việc không có chuyện gì mà hút liên tiếp hai điếu này vẫn hiếm thấy. Đi vào phòng ăn, cửa phòng bếp đúng lúc đẩy ra, Trần Y bưng bò bít tết đi ra, nhìn thấy hai người, cô mỉm cười: \”Ăn cơm thôi.\”
Tóc cô buộc lên, có hơi lộn xộn, tay áo sơ mi cũng kéo lên làm lộ ra cánh tay trắng nõn mảnh khảnh. Đôi mắt Văn Trạch Tân dừng lại trên mặt cô, anh nhìn nụ cười của cô vài giây, sau đó dời tầm mắt, đè cái ghế kế bên, kéo ra rồi ngồi xuống.
Văn Tụng Tiên nhìn vài lần, sau đó cũng ngồi xuống theo.
Trần Y đặt bò bít tết xuống rồi quay ngược vào phòng bếp. Chỉ một lúc sau, Lâm Tiếu Nhi cũng ngồi xuống, dì bảo mẫu đặt canh rồi cũng rời đi. Trần Y bưng nước sốt ra rồi để lên bàn. Sau khi đặt lên, cô nhìn chỗ ngồi.
Văn Tụng Tiên ở nhà rất ít khi ngồi ở vị trí chủ đạo, lúc này ông đang ngồi kế bên Lâm Tiếu Nhi, Văn Trạch Tân ngồi đối diện, bên cạnh anh còn dư một chỗ. Trần Y chần chừ một lúc, chuẩn bị đi qua thì Lâm Tiếu Nhi kéo tay cô lại, nói: \”Y Y ngồi ở đây đi.\”