Trợ lý Giang nghe thấy tên của phu nhân thì cũng theo phản xạ mà nhìn về sếp tổng nhà mình. Quả nhiên, khuôn mặt tuấn tú của Văn Trạch Tân đã không còn hiện ra tâm trạng tốt như vừa rồi nữa.
Mắt hoa đào của anh nặng nề, mặt không biểu cảm.
Ngực trợ lý Giang lộp bộp một hồi, anh ta kéo cửa xe ra, thử thăm dò hỏi: \”Ông chủ, có lên xe không ạ?\”
Thu hồi tầm mắt từ trên người Triệu Luyện về, Văn Trạch Tân nhìn về phía trợ lý Giang, nhìn làm cả người trợ lý Giang cứng đờ, vô cùng sợ sếp mình làm ra việc gì đó tàn ác.
Anh ta nặn ra một nụ cười, ý muốn khiến sếp thấy thoải mái.
Văn Trạch Tân cụp đôi mắt xuống, sửa cổ tay áo, không nói gì, cúi đầu ngồi vào ghế sau. Trợ lý Giang nhìn sườn mặt tuấn tú của sếp, sau đó nhanh chóng đóng cửa xe lại.
Bịch.
Xung quanh an tĩnh lại.
Trợ lý Giang vòng lên ghế lái, khởi động xe. Chiếc xe hơi màu đen đi xuống sườn dốc thì quay đầu xe, đi về phía cửa lớn. Cửa sổ xe đóng kín, ánh sáng mặt trời chiếu lên phía trên cửa sổ xe. Bên trong, người đàn ông ấn di động, gọi một dãy số.
Rất nhanh, đầu bên kia nhận máy.
Âm thanh dịu dàng của Trần Y truyền đến: \”Chuyện gì vậy?\”
Cô đang làm việc dở.
Hai chân Văn Trạch Tân bắt chéo, tay đặt trên đùi, anh lạnh nhạt nói: \”Buổi chiều anh đặt nhà hàng, chúng ta cùng ăn cơm tối.\”
Trần Y: \”Buổi chiều em không rảnh.\”
Văn Trạch Tân siết chặt cằm, anh nhướng mày: \”Bận đến mức cơm tối cũng không có thời gian ăn à?\”
Trần Y: \”Đúng vậy.\”
\”Phải không, sao anh lại nghe thấy em muốn cùng ăn cơm với Triệu Luyện thế?\”
Bên kia, hô hấp của Trần Y ngừng vài giây, cũng trầm mặc vài giây, không biết tại sao anh lại nghe thấy, nhưng mà tin tức của anh cũng nhanh nhạy quá mà.
Trần Y đứng dậy, đi ra khỏi văn phòng, tránh mấy người đồng nghiệp cứ nhìn cô chằm chằm. Cô đẩy cửa tiến vào cầu thang thoát hiểm, nói: \”Ừm, em có hẹn ăn tối với Triệu Luyện.\”
\”Thừa nhận rồi?\” Giọng nói Văn Trạch Tân lạnh lẽo, hỏi ngược lại.
Trần Y lạnh lùng nói: \”Đây cũng không phải việc gì to tát, vì sao không dám nhận.\”
Văn Trạch Tân trầm mặc, anh liếm môi, sau đó nói: \”Em không được đi, nếu em cảm thấy đầu gối cậu ta chịu được thì…\”
Lời chưa nói hết mang theo sự uy hiếp.
Da đầu Trần Y bên kia lập tức tê dại, cô nắm chặt di động, giọng nói trở nên tức giận: \”Văn Trạch Tân, anh giết người không dao phải không? Tại sao em mời anh ấy ăn cơm, anh có thể không biết sao? Vốn dĩ là không có việc gì mà bởi vì một cú đá kia của anh, em không thể không mời anh ấy ăn cơm để xin lỗi. Anh là thiếu gia cao quý, em thì cũng không phải thiên kim gì cả, em không làm được giống như anh, hoành hành ngang ngược!\”