\”Đúng vậy.\” Giọng nói của Trần Y rất bình tĩnh.
Văn Trạch Tân đè gáy cô, rủ mắt xuống nhìn, hơi nheo lại, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô. Vài giây sau, anh buông Trần Y ra.
Trần Y ngồi lại vị trí, chỉnh lại tóc tai.
Văn Trạch Tân quay đầu nhìn cô, sau đó cũng thu hồi lại ánh nhìn. Vì nghiến răng nên hai bên quai hàm anh rất cứng, khiến cả người lạnh đến mức u ám. Trong xe yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại một ít khí lạnh do mưa bao phủ xung quanh.
Bởi vì lý do thời tiết nên trong xe bật điều hoà, nhưng ống tay áo không khô, dính dính rất khó chịu hơn nữa còn có tí lạnh.
Một chiếc áo vest được ném lên vai cô.
Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Văn Trạch Tân vang lên: \”Mặc vào đi.\”
Những bộ vest của anh trước giờ luôn được làm bằng chất liệu tốt nhất, hoạ tiết vô cùng tinh tế. Sắp tới còn có rất nhiều công việc, Trần Y không hy vọng bản thân mình bị cảm.
Huống hồ cô thảm hại như vậy cũng là vì anh mà ra.
Trần Y choàng áo vest lên nói: \”Cảm ơn.\”
Người đàn ông không đáp. Xe chạy qua vũng nước, những giọt nước bắn tung tóe lên, chẳng mấy chốc rẽ qua hai con đường, xe đã đến khách sạn nơi Trần Y ở.
Khách sạn này là tốt nhất ở đây, trong hoàn cảnh có những ngôi nhà hơi cũ này thì trang trí của khách sạn trông nổi bật nhất ở đây.
Mưa vẫn rơi tí tách.
Xe chạy đến cửa khách sạn, có mái che nên không cần cầm ô. Trợ lý Giang xuống xe, mở cửa xe cho Trần Y. Trần Y choàng áo khoác đi xuống, cười nói: \”Cảm ơn.\”
Trợ lý Giang không dám cười với Trần Y, chỉ cung kính đứng sang một bên.
Văn Trạch Tân đẩy một bên cửa còn lại, dáng người cao to bước ra, nắm lấy cánh tay Trần Y. Trần Y mang giày cao gót, bất đắc dĩ bị anh kéo đi nhanh hai bước.
Bàn tay khác của Văn Trạch Tân kéo áo khoác trên vai Trần Y xuống, sau đó ném nó vào thùng rác bên cạnh, chiếc áo khoác may rất tinh tế \”Bịch\” một tiếng đã nằm trong thùng rác ngoài khách sạn.
Trần Y nhíu mày liếc nhìn mấy lần. Lúc này cửa thang máy vừa hay mở ra, Văn Trạch Tân đẩy Trần Y đi vào. Trần Y không lên tiếng, yên lặng đứng đó.
Văn Trạch Tân nắm lấy tay cô, bấm điện thoại.
Thang máy lên tới lầu 6.
Đến trước cửa phòng Trần Y, cô lấy thẻ quẹt nói: \”Em ở cùng với đồng nghiệp.\”
Văn Trạch Tân bỏ tay vào túi, nhìn cô mở cửa, giọng điệu lạnh nhạt: \”Vậy thì sao? Hai người còn ngủ cùng nhau hả?\”
Trần Y nghiến răng, xem ra anh đã điều tra rõ ràng về lịch trình của cô.
Bíp.
Cửa phòng mở ra, một luồng hơi ấm trong phòng tỏa ra. Thời tiết mưa gió này rất lạnh lẽo, trong phỏng còn thoang thoảng mùi hương nước hoa mà Trần Y thường dùng.