Tân Hôn – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 7 tháng trước

Tân Hôn - Chương 16

Trần Y đúng là có chút ấn tượng với Triệu Luyện, mà theo tình huống lúc đó, cô theo bản năng tự mình chọn Triệu Luyện lại còn là người từng quen biết, hẳn là không sai.

Văn Trạch Tân nhìn biểu cảm không muốn giải thích của cô, tự nhiên cũng có thể đoán được lý do mà cô chọn Triệu Luyện. Nói ra thì hai người đã quen nhau từ trung học, nếu anh không hiểu tính cách của Trần Y mới là lạ.

\”Cậu ta là lựa chọn tốt nhất đúng không?\” Anh nhấn vào eo cô rồi hỏi.

Trần Y cũng lười ngọ nguậy, ở nơi đông người có cho thì anh cũng không dám làm gì cô, huống hồ còn là vợ chồng với nhau, cô nhìn anh: \”Đúng vậy.\”

Nhận được đáp án, Văn Trạch Tân ngược lại không ép hỏi, anh nhấc đôi mắt lên yên lặng nhìn cô, vài giây sau cười nhạo một tiếng: \”Bà dì vẫn chưa đến đúng không?\”

Trần Y không kiên nhẫn mà nhìn anh: \”Đúng vậy.\”

\”Cho nên cần gì nói dối, em cho rằng tôi không biết gì hết à?\” Văn Trạch Tân để cô ngồi lên đùi, tay khác của anh lấy di động trên mặt bàn đưa cho cô: \”Gọi cho mẹ vợ, bảo là tối nay em không về nhà ngủ.\”

Trần Y không nhận, cô nhìn về phía anh. Anh có chút lười nhác dựa nghiêng người vào lưng ghế, cổ áo mở ra, môi mỏng gợi lên cười như không cười. Trần Y yên lặng nói: \”Anh nói không giữ lời, tại sao còn muốn em làm theo giao ước?\”

Đôi mắt Văn Trạch Tân cụp xuống, không trả lời.

Trần Y lại nói: \”Chuyện video kia nếu em không làm như vậy, anh cảm thấy em còn có thể đi lại được trong cái giới thế gia này sao?\”

Văn Trạch Tân nhàn nhạt nói: \”Em không cần chấp nhận lời xin lỗi, tôi tự biết cách xử lý.\”

Anh nói thật nhẹ nhàng, nhưng Trần Y nhìn ra sự lạnh lùng từ khuôn mặt của anh, cô mím môi: \”Lâm Tiêu Sanh không phải là kim ốc tàng kiều* của anh à?\”

(*Kim ốc tàng kiều: Đồ quý hoặc người vợ lẽ, người tình giấu trong nhà.)

Văn Trạch Tân nghe xong, anh nhấn đầu gối, nghiêng đầu cười vài cái: \”Người tình?\”

\”Nghe lời thì giữ, không nghe lời thì vứt, người tình có là gì.\”

Trần Y: \”…\”

À, thế nào lại quên mất, người này thích người nghe lời.

Văn Trạch Tân nhìn cô lần nữa: \”Còn hai ngày nữa, tôi đến đón em.\”

\”Tránh để em nói là tôi nói chuyện không giữ lời.\” Anh nói rồi vỗ nhẹ eo Trần Y, Trần Y vội đứng thẳng. Văn Trạch Tân lấy áo khoác bên mình lên choàng lên vai cô, một bên ấn di động, nhìn Thường Tuyết bên kia thực ra vẫn nghe lén, nói: \”Tôi đưa mọi người về.\”

Thường Tuyết \”À\” một tiếng đứng dậy, ngoan ngoãn nắm cánh tay Trần Y. Ba người đi ra cửa, gặp Lâm Tiêu Sanh đúng lúc cũng vòng qua từ ghế dài bên kia.

Văn Trạch Tân không thèm liếc Lâm Tiêu Sanh lấy một cái.

Trần Y nhìn, Lâm Tiêu Sanh liền mỉm cười nhìn Trần Y, Trần Y lạnh nhạt cười đáp lại thì bị Văn Trạch Tân ôm lấy eo rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.