Cô xách hành lý lên, quay người đi ra ngoài, tối nay bên ngoài lại có gió nổi lên, thổi loạn mái tóc của Trần Y. Cô kéo hành lý đi nhanh, kéo áo khoác, thản nhiên đi qua chiếc xe Porsche. Đúng lúc một chiếc xe taxi màu vàng dừng lại, cô khom người ngồi vào trong xe, một giọt nước mắt rơi xuống đất.
Rất nhanh, cô lau sạch nước mắt.
Cô phải học được cách không yêu người đàn ông này nữa thì mới có thể tiếp tục cuộc liên hôn này.
Điện thoại trong túi vang lên, Trần Y mở túi, lấy điện thoại ra, là Trần Khánh gọi tới. Kèm theo cuộc gọi này, còn có cả tin nhắn Wechat của Trần Khánh.
Trần Khánh: \”Y Y, cái video đó là sao vậy? Trạch Tân ngoại tình rồi sao?\”
Trần Khánh: \”Y Y, có phải là bố đã hại con rồi không?\”
Giọt nước mắt vừa mới nén lại, suýt chút nữa trào ra khỏi hốc mắt. Trần Y cứng rắn kiềm lại, cô ấn nút voicechat, hạ giọng nói: \”Bố, không phải đâu, nhưng con vẫn muốn nói với hai người, con và Văn Trạch Tân chỉ là liên hôn, bọn con không có chút tình cảm nào. Anh ấy sẽ không yêu con, con cũng sẽ không yêu anh ấy.\”
Sau khi gửi đi, cô cũng không quay đầu lại.
Mãi đến khi chiếc xe chạy đến khu Tân Thành trong tiểu khu, Trần Khánh mới trả lời. Giọng nói của ông rất thấp, dường như đã quyết định chuyện gì đó rất lớn: \”Y Y, con muốn làm gì thì cứ làm đi, đừng quá lo lắng cho nhà mình. Nếu thực sự không được nữa thì cũng chỉ quay lại như trước kia mà thôi.\”
Trần Y nghe thấy câu này, cả người cô ngồi đơ ra trên ghế.
Trần Khánh lại gửi tin nhắn tới: \”Tình huống hiện tại, bố mẹ cũng rất khó chịu, rất nhiều người đang cười nhạo nhà ta rồi.\”
Ông cười khổ một tiếng.
Trần Y từ từ hồi thần lại, cô ngồi thẳng dậy, thấp giọng nói: \”Bố, con xin lỗi, là do con làm không tốt.\”
\”Không phải, không phải là lỗi của con. Ngay từ đầu khi kết hôn, bố tưởng là con thích cậu ta, ba năm cấp ba không phải con ngồi cùng bàn với cậu ta sao? Mẹ con nói chắc chắn là con thích cậu ta, bố mẹ cũng tưởng rằng cậu ta cũng thích con.\”
Trần Y nắm chặt điện thoại, hóa ra người trong nhà đều biết tâm ý của cô. Nếu người trong nhà đã biết tâm ý của cô, vậy thì chắc chắn Văn Trạch Tân cũng biết.
Nhưng anh căn bản không quan tâm tới tình cảm của cô.
Trần Y cười nói với Trần Khánh: \”Bố, con sắp xếp một chút rồi đến bệnh viện chăm sóc mẹ.\”
\”Được.\” Trần Khánh thở dài một hơi, cúp điện thoại.
Bỏ điện thoại xuống, Trần Y đưa tiền rồi nói một tiếng cảm ơn với tài xế, sau đó đẩy cửa xe. Cửa kính xe vị trí ghế lái trên chiếc taxi kéo xuống, anh tài xế im lặng nhìn Trần Y.
Ít nhiều gì cũng có chút thương hại.
Trần Y lau nước mắt ở khóe mắt, xách vali đi vào trong tiểu khu.
Căn phòng này là Thẩm Tuyền tặng cô khi cô kết hôn, bản thân cô cũng có một căn, là Trần Khánh giúp cô đặt cọc năm cô vừa tròn mười tám tuổi, đến nay vẫn còn đang trả góp theo tháng, hiện tại vẫn còn chưa sửa sang xong, thế nên cô chỉ đành tạm thời ở căn nhà mà Thẩm Tuyền tặng. Sau khi lên lầu đặt hành lý xuống, vệ sinh qua loa một chút rồi tắm một cái, sau đó gọi xe đi tới nhà họ Trần, thu xếp một chút đồ dùng cá nhân cho Liêu Tịch rồi gọi xe đến bệnh viện. Cô ở trong xe ngắm phong cảnh bên ngoài.