Tân Hôn – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 16 lượt xem
  • 7 tháng trước

Tân Hôn - Chương 11

\”Cậu sao vậy? Sao sắc mặt tái nhợt vậy?\” Thẩm Tuyền nắm lấy tay Trần Y, Trần Y tựa như bị điện giật mạnh mẽ thu hồi ánh mắt. Cô nhìn về phía Thẩm Tuyền, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của người bạn thân, Trần Y tốn rất nhiều sức lực mới có thể không nói ra những nỗi khổ trong tim mình, cô cười cười: \”Không sao, mình cảm thấy điều hòa ở đây hơi lạnh.\”

\”Vậy sao.\” Thẩm Tuyền gật đầu, vươn tay cầm áo khoác để ở một bên đưa cho cô khoác lên.

Áo khoác là của Văn Trạch Tân để lại, sợi vải tổng hợp trơn mượt đã có chút lạnh, nhưng mùi chi lãnh sam trên người anh lại lan ra, bao bọc lấy cô, cũng lạnh đến vô cùng.

Trần Y không tự chủ đẩy áo khoác ra một chút, cuối cùng đặt áo khoác lên trên đầu gối, mùi hương trên người anh lúc này mới nhạt đi rất nhiều.

Mấy cô thiên kim đó rõ ràng có quan hệ không tồi với các cậu thiếu gia, hihi haha tìm một cái ghế sô pha dài ngồi xuống. Lâm Tiêu Sanh cởi chiếc áo khoác ngoài trên người xuống, để lộ ra bả vai trắng phau, cô ta vừa cười vừa nói chuyện với bạn bè, ánh mắt vô tình nhìn về phía Trần Y.

Trần Y cầm cốc rượu hoa quả lên tu một hớp, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Lâm Tiêu Sanh. Sắc mặt cô trắng nõn, đầu ngón tay hơi lạnh, nhưng vẻ mặt lại tự nhiên, Lâm Tiêu Sanh đột nhiên cười với Trần Y.

Từ xa, khẩu hình miệng dường như đang nói: \”Chào chị dâu.\”

Khóe môi Trần Y giật giật, coi như là chào hỏi lại cô ra.

Hơn ba mươi mấy cuộc điện thoại không ai nhận trong đêm đó, cùng vô số tin nhắn Wechat tràn đầy cả màn hình, sự sốt ruột của Lâm Tiêu Sanh như sắp trào ra khỏi màn hình, khiến cho Trần Y cả một đêm tinh thần sảng khoái.

Không ngờ, tất cả những thứ đó đều là ảo giác của cô. Cuối cùng Lâm Tiêu Sanh cũng được Văn Trạch Tân phê tấu cho rời khỏi lãnh cung, lại một lần nữa xinh đẹp tươi trẻ, quấn lấy Văn Trạch Tân.

Trần Y nhớ lại bản thân mình trong gương, nụ cười ác ý đó, cô cảm thấy bản thân mình rất ngốc, còn tự nhận mình là kẻ đần.

Cô liếc mắt nhìn người đàn ông trên chiếc ghế cao ở trên sân khấu, một tay anh cầm micro, cúi đầu cười mỉm, hình như đang nghe người ở dưới sân khấu nói chuyện. Lớp lạnh lùng ngày thường của anh cũng đã được gỡ xuống, khuôn mặt vốn dĩ đã tuấn mỹ và đôi mắt đào hoa trong chốc lát đã nhuộm lên sự ấm áp, lại có chút phong lưu.

Trong những trường hợp như thế này, cho dù cô là vợ anh, nhưng dường như cũng chẳng khác gì những người phụ nữ khác.

Lúc này, Văn Trạch Tân uống một hớp rượu, sau đó đặt cái ly xuống, ngón tay men theo chiếc cốc miết miết vài cái, mang theo ý cười, bờ môi mỏng chuyển đến micro, cụp mắt nhìn về phía bên này, nói: \”Cảm ơn mọi người dù trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian tới đây tham dự party sinh nhật của tôi, tối nay không say không về.\”

Anh giơ ly lên.

Những người khác cũng giơ ly lên, Trần Y nhìn người đàn ông đó, có chút do dự, cũng giơ ly lên, sau đó ngửa đầu một hơi tu hết. Văn Trạch Tân nhấp một ngụm, đôi mắt đào hoa nhẹ nhàng lướt qua mặt cô, nhìn thấy cái ly của cô trống không, đôi mắt người đàn ông có chút không vui hơi nheo lại, nhưng rất nhanh anh đã hồi phục thần thái, lại cầm lấy mic, nói: \”Vậy tiếp theo đây chúng ta sẽ chơi một trò chơi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.