Thời kì tăm tới xuất hiện trên khắp vùng đất mặt trời mọc -sự xuất hiện của tổ chức tội phạm khét tiếng mà chính quyền không làm gì được .Đứng đầu của những hành vi buôn bán chất cấm, mại dâm ,cờ bạc , giết người, lừa đảo,…v.v.v… đó chính là PHẠM THIÊN
Hắn là 1 phần trong bang đó – Hanagaki Takemichi , sức mạnh, tội ác của hắn chỉ đứng sau thủ lĩnh. Còn cậu là một cảnh sát nổi tiếng -Tachibana Naoto. Cậu được giao một nhiệm vụ là tiếp cận hắn sau đấy là giết chết hắn .
Lần đầu gặp nhau của 2 người này là một hôm trời mưa. Hắn bị thương nặng do bị tập kích bởi bang đối thủ, sau khi diệt hết chúng hắn dựa lưng vô tường thở dốc, nước mưa cứ tuôn rơi làm mờ đi vết máu loang lổ trên áo sơ mi có phần rách nát
Chợt nghe thấy tiếng bước chân , hắn liền vào tư thế cảnh giác, tay nắm chắc cây súng .
Cạch——-
Takemichi chuẩn bị bóp còi thì dừng lại bởi ấm thanh từ người phía trước
-\”Khoan đã , tôi không làm gì anh đâu tôi chỉ là người qua đường thôi !!\” – Naoto ngượng ngạo nhìn họng súng chỉ vào mình mà nói
Gã vẫn giơ họng súng chỉ vào cậu nhưng bất chợt ngã xuống nền nước vì mất máu quá nhiều
\”Hazz\”- Cậu thở dài rồi bắt đầu vác gã về nhà mình.
Băng bó kĩ lưỡng cho gã rồi xuống bếp nấu cháo.
Khi gã tỉnh lại thì cũng là lúc cậu đem cháo vào .
-\”Anh tỉnh rồi, ăn cháo đi này \”- Đưa bát cháo cho Take, cậu bình tĩnh nói.
Còn gã thì vẫn trong trạng thái cảnh giác mà nhìn cậu rồi nhìn bát cháo.
-\”Yên tâm, tôi không bỏ độc vào đâu.\”
Takemichi vẫn không thay đổi trạng thái mà nhìn chằm chằm cậu. Bị cái ánh mắt như hổ đói rình rập ấy nhìn khiến cậu toát mồ hôi lạnh.
-\”Nếu tôi muốn giết anh thì cần gì mang anh về và băng bó chứ .\”- Naoto cười gượng nói
Nghe vậy thì Takemichi cũng cầm bát cháo từ tay Naoto và ăn từng muỗng một.
\’Không ngờ tên tội phạm này lại đẹp như vậy. Nếu như hắn không phải là tội phạm thì vào giới giải trí thì cũng phải là đỉnh lưu.\’ Cậu nhìn nhan sắc của gã mà cảm thán, trong lòng thầm tiếc nuối.
Ăn xong bát cháo, gã để ở trên mặt tủ chỗ đầu giường rồi cúi đầu sau đó mở miệng nói. Chất giọng khàn đặc lạnh lùng, không một tia tỉnh cảm nay lại xem chút ngại ngùng.
-\”Cảm ơn ..\” rồi im lặng.
Naoto khá bất ngờ rồi cũng mỉm cười đem bát ra ngoài ý định rửa nhưng chợt nhớ ra gì đó và quay đầu lại .
-\”Đồ của anh tôi để ở trong tủ mà anh vừa để bát đấy\”- Nói rồi cậu cũng rời đi.
Takemichi nghe vậy liền với tay mở tủ mà lấy cái điện thoại. Thuần thục nhập mật khẩu mở khóa. Trong lòng cũng hơi nghi ngờ liệu cậu có đụng chạm vô nó chưa.