Tái Sinh ( Đm/Aov) – 38. MN BÌNH TĨNH – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 9 tháng trước

Tái Sinh ( Đm/Aov) - 38. MN BÌNH TĨNH

Mười ngày trôi qua, mỗi ngày Murad đều cho người đưa đến phòng Triệu Vân một bát thuốc thúc đẩy quá trình thụ thai.

Triệu Vân lần nào cũng trộm lén đổ thuốc đi nhưng đổ đến bát thứ mười thì đã bị Murad bắt gặp. Hắn tức giận nhưng không dám ra tay với y nên đành chút hết tức giận lên người tiểu Lan, hắn cho người treo tiểu Lan lên cây rồi dùng roi da đánh, đến khi Triệu Vân đồng ý uống thuốc đúng giờ thì mới tha cho tiểu Lan.

_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_

Tiểu Lan mất nửa tháng tĩnh dưỡng trên giường.

\” Công tử chúng ta bỏ trốn thôi, tên khốn kia chẳng phải đã nói là chỉ cần vượt qua rừng là đến tòa tháp ánh sáng sao. Trong rừng thì sẽ không còn kẻ xấu nữa, muội sẽ làm đôi mắt cho người\”

Nhìn Triệu Vân ngày càng tiều tụy nàng không thể nhịn được nữa \’ tên Bijan kia sao còn chưa đến đón công tử, đúng là không nên tin lời nói của nam nhân mà hừ \’ tiểu Lan tức giận nghĩ.

\” Được\” Triệu Vân chịu đựng đã đến giới hạn, nếu vài ngày nữa đại phu đến kiểm tra y đã có thai chưa mà y không có gì thì không biết Murad sẽ tra tấn y và tiểu Lan như thế nào.

\” Vậy muội đi chuẩn bị hành lý, giờ Sửu chúng ta sẽ rời đi\” tiểu Lan nói rồi quay người thu xếp hành lý.

_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_

\” Công tử cẩn thận bậc thang \” tiểu Lan nhỏ giọng nói vừa quay đầu về phía sau xem có người phát hiện không.

Rời khỏi nơi trú ẩn hai người Triệu Vân suốt đêm đi về phía tây bắc, vì Triệu Vân không thấy đường nên tốc độ khá chậm. Mắt thấy trời sắp sáng mà hai người còn chưa ra khỏi thành, tiểu Lan đang sốt ruột thì bắt gặp phía trước có một đoàn buôn, nàng hai mắt sáng lên rồi tiến đến lấy hai thỏi vàng đổi lấy hai con ngựa.

Nàng đỡ Triệu Vân lên một con ngựa rồi buộc nó vào con ngựa còn lại, nàng cưỡi con ngựa đi trước tìm đường dắt theo Triệu Vân rất nhanh cả hai đã ra khỏi thành, ra khỏi thành là một con đường đất hai bên một bên là rừng một bên là núi đá, để không để lại dấu vết tiểu Lan chọn đường núi để đi.Cả hai không dám dừng lại nghĩ chân vì sợ Murad và người của hắn sẽ đuổi kịp nhưng ngựa cũng phải cần được nghỉ ngơi nên họ đành trú tạm trong một hốc đá nhỏ.

Triệu Vân mệt mỏi vì cả ngày ngồi trên lưng ngựa, trước kia y có thể ngồi mấy ngày cũng không sao nhưng hiện tại y đã không còn như trước nên chỉ ngồi có một ngày đã mệt mỏi.

Đang thiu thiu chợp mắt thì y cảm nhận được mặt đất hơi rung chuyển, giật mình tỉnh dậy Triệu Vân biết Murad đã đuổi đến

\” Tiểu Lan, chúng ta đi thôi hắn đến rồi\” vội vàng đánh thức tiểu Lan bên cạnh

\” Công tử không kịp rồi \”/\” bỏ ngựa đi \’ chát…chát \’ \”

Tiếng ngựa hí dài chạy về một hướng, hai người lợi dụng trời còn chưa sáng hẳn mà chạy về một hướng khác, tiểu Lan quay đầu nhìn lại thấy bóng ngựa mờ mờ đuổi theo hướng hai con ngựa nhưng nàng vẫn không thở phào nhẹ nhõm được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.