Jungkook run lên khi nhận ra giọng Taehyung lạnh đến cực điểm. Không còn cái vẻ châm chọc thường ngày, không còn nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm—hắn thật sự giận rồi.
\”Em…\” Jungkook cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt.
Bàn tay Taehyung siết chặt eo cậu, mang theo lực đạo khiến cậu phải hít sâu.
\”Hửm?\” Hắn nhướng mày, không còn kiên nhẫn.
Jungkook nuốt khan, vội lắc đầu.
\”Không có gì…thật sự không có gì cả, anh à.\”
\”Không có gì?\” – Taehyung cười khẩy. \”Vậy em giải thích thế nào về cái gối thứ hai trên giường em?\”
\”…\”
\”Giải thích thế nào về cái mùi nước hoa giống y hệt của em nhưng không phải của em?\”
\”…\”
\”Và…giải thích thế nào về việc em gọi điện với Lee Junhyuk và nói những lời ngọt ngào như vậy? Những lời mà em chưa hề dành cho tôi dù chỉ một lần?\”
Jungkook hít mạnh một hơi.
\”Bạn thôi—\”
\”Bạn tình à?\”
Toang rồi.
Cậu cố nặn ra một nụ cười, nhưng nó còn méo mó hơn cả con chữ trên bài kiểm tra của cậu ngày bé.
\”Anh…nghe em giải thích…\”
\”Tôi đang chờ đây.\” Taehyung cười nhẹ, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn không có chút ý cười nào.
Jungkook lắp bắp: \”Thật ra—\”
Bộp.
Taehyung đột nhiên đẩy cậu ngã xuống giường.
Cả thân hình cao lớn của hắn đổ ập xuống, giam cậu lại giữa hai cánh tay rắn chắc.
\”Nói.\” Giọng hắn cực trầm, như thể cơn giận đã đạt đến đỉnh điểm.
Jungkook há hốc mồm, tim đập như trống đánh.
Taehyung nhìn sâu vào đôi mắt rơm rớm nước của người nhỏ dưới thân thì bỗng đột nhiên dừng lại. Hắn buông Jungkook ra, rút lại ánh nhìn sắc bén và nụ cười nhếch mép đầy nguy hiểm của mình. Không còn những nụ hôn chiếm hữu, không còn những cử chỉ mạnh bạo, mà thay vào đó là một khoảng không lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hắn hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào đôi mắt rối bời của Jungkook, rồi thốt ra hai từ, dứt khoát như lưỡi dao cứa thẳng vào lòng ngực cậu:
\”Dừng lại đi.\”
Jungkook chớp mắt một cái, không tin vào tai mình. Cậu không thể phản ứng ngay lập tức, cứ như bộ não bị đóng băng, cần vài giây để xử lý những gì vừa xảy ra.
Không được. Hắn…là gu của cậu!
Jungkook giật mình, ngẩng đầu lên, vội vàng nắm lấy cổ tay Taehyung:
\”Không! Ý anh là sao? Anh đang đùa à?\”
Taehyung cười nhạt, gỡ tay Jungkook ra một cách dễ dàng, ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo, vô cảm: