Jungkook nằm sấp trên giường, cả người rã rời, hai mắt lờ đờ buồn ngủ. Nhưng khi bàn tay lành lạnh của Taehyung chạm vào, cậu rùng mình một cái, lập tức tỉnh táo hơn đôi chút.
\”Nhẹ tay chút…\” Jungkook rên rỉ, vùi mặt vào gối.
Taehyung bật cười, xoa nhẹ kem mỡ lên làn da đỏ ửng của Jungkook, giọng trầm ấm dỗ dành:
\”Biết rồi, biết rồi. Nhưng em phải chịu khó một chút, ai bảo em bướng bỉnh?\”
Jungkook uất ức, nhưng không cãi lại được. Cậu chỉ có thể nằm im, để mặc Taehyung vừa xoa thuốc, vừa mát xa nhẹ nhàng như dỗ trẻ con.
\”Tôi cưng em đến mức này rồi, lần sau nhớ ngoan một chút.\”
Jungkook khịt mũi, lẩm bẩm:
\”Không có lần sau…\”
Taehyung bật cười, cúi xuống hôn lên lưng cậu, đầy yêu chiều.
Taehyung vừa kéo Jungkook vào lòng vừa xoa đầu cậu, giọng nói trầm ấm đầy cưng chiều:
\”Tối nay anh có chút việc, không đưa em đi ăn được. Ngoan, tự lo cho bản thân nhé.\”
Jungkook dụi dụi vào lòng hắn, gật đầu như con mèo nhỏ. Trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm—may quá, tối nay cậu đã hứa ở nhà với Junhyuk rồi. Nếu Taehyung cũng rảnh, chắc chắn cậu sẽ phải viện đủ lý do để từ chối, giờ thì đỡ phiền rồi.
Cậu ngước lên, cười ngọt ngào:
\”Vâng, anh nhớ lo cho mình nữa đó.\”
Taehyung nhéo má cậu, không nghi ngờ gì, chỉ mỉm cười hôn nhẹ lên trán Jungkook trước khi cả hai cùng mặc đồ rồi rời đi ăn trưa.
…
Tối hôm đó, Jungkook tắm rửa sạch sẽ, thơm tho như một em bé mới gội đầu bằng dầu gội trẻ em, khoác lên mình chiếc áo phông rộng rãi rồi phóng thẳng lên giường trong tư thế \”chờ lệnh\”.
Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng, tinh thần thép, tim gan vững chãi, quyết tâm không để lộ sơ hở nào khi video call với Junhyuk.
Mở danh bạ, ngón tay cậu lướt đến cái tên quen thuộc—\”Junhyukie Hyung ❤️\” rồi dừng lại một giây, hít sâu lấy bình tĩnh.
\”Gọi hay không gọi…Hay là giả vờ mất điện thoại nhỉ?\”
Suy nghĩ đó vừa lóe lên, Jungkook đã tự tát vào mặt mình trong đầu.
Mày còn đường lui nào nữa không hả Jeon Jungkook???
Nghĩ xong, cậu nghiến răng nhấn gọi, lòng thầm niệm thần chú: \”Hôm nay không lộ tẩy, ngày mai lại tiếp tục sống!\”
Màn hình sáng lên, cuộc gọi kết nối.
Junhyuk xuất hiện với mái tóc hơi ướt, có vẻ vừa mới tắm xong. Cậu mặc áo ba lỗ trắng, lộ ra bờ vai quyến rũ. Nhìn thấy Jungkook, Junhyuk cong môi cười:
\”Gọi anh vội vàng thế? Nhớ anh à?\”
Jungkook cũng cười theo, nghiêng đầu đáp:
\”Ừm, nhớ quá trời nhớ luôn nè.\” Cậu nói giọng nũng nịu, ánh mắt long lanh như một chú thỏ ngoan ngoãn.