Kim Thái Hanh thuộc tuýp người mặc đồ trông gầy, cởi quần áo mới lộ thịt. Dưới bộ đồ âu là cơ bắp cường tráng mạnh mẽ, nâng lên thật sự không nhẹ nhàng.
Điều gì đã khiến trợ lí nhỏ trông không quá sáu mươi cân ban nãy đỡ anh vững vàng.
Là tiền rồi.
Điền Chính Quốc hùng hổ mắng nhiếc trong lòng, vất vả đưa anh đến sofa trong phòng khách.
Cậu không vội vã hành động, chỉ lùi về sau một bước, đút tay vào túi quần ngủ, nheo mắt quan sát người đàn ông say khướt trước mặt.
Gò má và lỗ tai của Kim Thái Hanh đều đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, tư thế ngồi xiêu vẹo, cố gắng ngẩng đầu nhìn cậu.
Thấy Điền Chính Quốc không nhúc nhích, anh vươn tay muốn nắm lấy cậu nhưng làm thế nào cũng không thể với tới.
Điền Chính Quốc hơi khó hiểu, rốt cuộc anh say thật hay say vờ.
Vậy nên vào lúc Kim Thái Hanh bắt được cậu, Điền Chính Quốc bỗng siết tay thành nắm đấm, vung thẳng vào mặt anh.
Nắm đấm dừng lại ngay trước mắt Kim Thái Hanh, suýt nữa đập lên. Điền Chính Quốc nói: \”Nếu anh lại lừa tôi thì chúng ta chấm dứt\”
Kim Thái Hanh hoang mang nhìn nắm đấm của cậu, không trốn tránh, hình như anh hiểu, lại như không hiểu.
Lúc này, anh ghé về phía trước, dùng gò má cọ lên nắm đấm, hỏi hàm hồ không rõ ràng: \”Em giận quá nên đánh cả bạn trai của mình à?\”
\”…\”
Xem ra say thật rồi.
Hồi lâu sau, Điền Chính Quốc thu tay về, bất đắc dĩ hỏi: \”Anh có tự cởi quần áo được không?\”
Trước kia cậu uống say, Kim Thái Hanh từng chăm sóc cậu, bây giờ coi như trả nợ.
Kim Thái Hanh gật đầu. \”Có\”
Điền Chính Quốc xoay người vào phòng tắm, dấp nóng khăn mặt, lúc đi ra, trên người Kim Thái Hanh còn mỗi chiếc quần lót đen, quần áo bị anh vứt đầy đất, chân vẫn đi tất, nom rất buồn cười.
Kim Thái Hanh ngẩn ngơ ngồi trên sofa, cúi thấp đầu, cau mày, không biết đang nghĩ gì.
\”… Con mẹ nó ai bảo anh cởi sạch thế này?\”. Điền Chính Quốc không còn gì để nói. \”Anh là đồ ngốc à?\”
Sợ Kim Thái Hanh lạnh, cậu khom lưng nhặt sơ mi, khoác hờ lên vai anh. \”Duỗi tay ra\”
Kim Thái Hanh hồi lâu không nhúc nhích.
Điền Chính Quốc nghi ngờ. \”… Anh đang nhìn gì thế?\”
\”Em yêu, làm sao bây giờ?\”. Bấy giờ, Kim Thái Hanh mới có phản ứng, anh đặt tay lên quần lót của mình. \”Anh không cứng được\”
\”… …\”
\”Trước kia anh không như vậy\”. Mùi rượu quanh quẩn giữa hai người, đầu mày của Kim Thái Hanh nhíu lại. \”Nó không nhận ra em? Anh không cho phép\”
Ôi đcm.
Chẳng lẽ người này cho rằng, cậu bảo anh cởi đồ là đang mời gọi anh?